Lần trước ở nhà hàng, anh phát hiện Thị Khải rất thích ăn đồ ngọt. Thượng Tùy ra hiệu về phía một xe đồ ngọt cách đó không xa: “Đằng kia có kem và bánh ngọt.”
Thị Khải gật đầu.
Chiếc xe đồ ngọt được tạo hình thành cỗ xe bí ngô, bánh xe quấn đèn trang trí đủ màu sắc, có không ít người đang chụp ảnh ở đây.
Có lẽ ông chủ Hội Giản đã cấp đủ kinh phí, Thượng Tùy mua vé VIP trọn gói của công viên giải trí, dọc đường cũng là anh chủ động thanh toán.
Thị Khải cuối cùng chọn một cây kem vị bưởi trên chiếc xe bí ngô, vừa cầm vừa đi vừa ăn.
Cậu ăn từng miếng nhỏ, khi liếʍ kem, lộ ra một chút đầu lưỡi đỏ tươi.
Thượng Tùy nhìn thêm hai cái, rồi mới gọi tên cậu: “Thị Khải.”
Người được gọi tên nghe thấy liền quay đầu lại, tai mèo cũng theo đó mà lắc lư.
“Giấy ăn, cậu vừa quên lấy.”
“Ồ, cảm ơn.”
Thị Khải vươn tay nhận lấy. Đèn xung quanh đột nhiên nhấp nháy, âm nhạc cũng theo đó vang lên.
Mở màn là một đoạn piano trong trẻo mượt mà, theo sau là tiếng hợp xướng non nớt của trẻ con, rồi đột nhiên chuyển điệu ở nốt cuối cùng, biến thành tiếng cười sắc nhọn kỳ quái.
Đoàn diễu hành từ từ di chuyển về phía trước. Sự chú ý của Thị Khải hoàn toàn bị cuốn hút, không để ý đến một nhóm người đang đi ngang qua, một trong số đó đột ngột dừng bước khi nhìn thấy cậu.
“Đứng ngây ra đấy làm gì?”
Người bên cạnh vỗ Phó Tư Việt một cái. Phó Tư Việt không thể tin nổi nhìn đôi tai mèo trên đầu Thị Khải, xác nhận đây không phải là ảo giác chỉ có trong mơ: “Thị Khải?”
Chết tiệt.
Sao lại là cái tên xui xẻo này.
Dù sao thì xung quanh cũng đông người, Thị Khải dứt khoát giả vờ như không nghe thấy. Thượng Tùy liếc mắt sang đó, cũng coi như không thấy gì.
Nhất thời không có ai đáp lại, người bạn nghi hoặc hỏi: “Cậu quen à?”
“Ừm.” Phó Tư Việt nói: “Các cậu đi trước đi, lát nữa tôi qua.”
Chờ những người khác rời đi, Phó Tư Việt đi đến trước mặt Thị Khải. Hắn vốn định nói bờm tóc của cậu khá dễ thương, nhưng lời đến miệng lại biến thành: “Cậu bao nhiêu tuổi rồi, sao còn đội cái thứ trẻ con như vậy?”
Thị Khải mặt không cảm xúc. Thượng Tùy có thể nhìn ra, cậu ta đã hơi khó chịu rồi.
Cậu ta, Phó Tư Việt và Lâm Ngôn đều quen biết từ nhỏ. Thị Khải luôn cảm thấy cái miệng của Phó Tư Việt cực kỳ đáng ghét. Trước khi phân hóa, cậu ta thỉnh thoảng có thể đánh cho Phó Tư Việt khóc; sau khi phân hóa... vì một vài lý do, người lớn trong nhà Thị Khải hy vọng cậu ta có thể hòa thuận với Phó Tư Việt, điều này càng khiến Thị Khải thấy hắn chướng mắt hơn.
Không ai thèm để ý đến hắn. Phó Tư Việt liếc nhìn Alpha bên cạnh Thị Khải vài cái. Sự hiện diện của đối phương mạnh mẽ đến mức không thể bỏ qua, lại còn màu mè khoe mẽ, nhìn kiểu gì cũng không phải loại tốt lành gì.
Nhưng hắn lại nghĩ Thị Khải không thể nào ra ngoài riêng với một Alpha, nên cố tình giở trò vặt hỏi: “Sao cậu lại ở đây một mình?”
“Không nhìn ra sao?” Trước khi Thị Khải kịp mở miệng, Thượng Tùy nhẹ nhàng nói: “Chúng tôi đang hẹn hò.”
Phó Tư Việt khựng lại, đối mặt với ánh mắt của Thượng Tùy.
Thượng Tùy cao hơn hắn, hơi rũ mắt xuống, cười như không cười.
Phó Tư Việt lập tức nhíu mày: “Hỏi mày à, mày là ai?”
Hắn không ngờ, Alpha vừa giây trước còn đang khıêυ khí©h mình bỗng nhiên đổi sắc mặt: “Oa, dữ quá.”