Chương 11

Không ngờ Lâm Ngôn bật loa ngoài, Tần Thư Hách vừa lúc nghe thấy câu trả lời của Thị Khải, lập tức khóc than ầm ĩ: “Thị Khải cậu sao mà nhẫn tâm thế! Không phải đã nói là sẽ đi đường dưới với tôi cả đời sao?”

“Cậu là ai vậy?” Lời mời kết bạn vẫn chưa được chấp nhận, Thị Khải đặt điện thoại sang một bên: “Thôi được rồi, chơi hai ván, nhưng không được ăn lính của tôi.”

“Bảo đảm không, tôi làm cháu cậu cũng được.”

Tần Thư Hách là sinh viên trường Mỹ thuật đối diện. Vừa vào game, cậu ta đã chia sẻ một đống chuyện phiếm trong trường, đến cả giáo sư của mình cũng không tha: “Giáo sư của bọn tôi gần đây muốn tuyển một người về làm trợ giảng, ngày nào cũng lải nhải khi nào người ta mới đồng ý, tai tôi sắp nổi kén đến nơi rồi.”

“Hóa ra cậu cũng ghét người khác lắm lời à.” Thị Khải ngạc nhiên nói: “Cậu không phải cái loa phường sao?”

Tần Thư Hách giận dữ nói: “Thị Khải cái miệng cậu đúng là——”

Thị Khải: “Lux lên Q, gϊếŧ được.”

Tần Thư Hách: “Vâng ạ, Hoàng thượng.”

Lâm Ngôn chen lời: “Cậu nói là giáo sư Tạ à, người có thể khiến ông ấy coi trọng như vậy, đó phải là người thế nào chứ?”

Gia đình Lâm Ngôn mở phòng trưng bày nghệ thuật nên cậu ta hiểu biết về giáo sư của Tần Thư Hách.

Thị Khải không quan tâm đến những chuyện này, trong mắt cậu chỉ có chuyện đánh đấm. Tần Thư Hách trả lời: “Nghe nói mới từ nước ngoài về, cụ thể là ai thì không biết. Nhưng hình như không lớn tuổi lắm, chỉ hơn chúng ta ba bốn tuổi thôi.”

Đúng lúc này, điện thoại của Thị Khải sáng lên.

Thượng Tùy đã chấp nhận lời mời kết bạn của cậu và gửi một tin nhắn.

Ss: [Xin lỗi, vừa nãy có chút việc. Đồng ý muộn rồi.]

Tranh thủ lúc về căn cứ, Thị Khải một tay gõ chữ trả lời.

17: [Ồ, không sao.]

Một lúc sau, Thượng Tùy gửi đến một bài viết về công viên giải trí.

[Cậu có hứng thú với công viên giải trí không? Gần đây có lễ hội Halloween, chắc sẽ vui hơn.]

Thị Khải có chút bối rối.

17: [Không phải đi ăn à?]

Ss: [Ông chủ Hội Giản nói rất xin lỗi về chuyện trước đó, bảo tôi hãy bồi thường cho cậu nhiều nhất có thể, mọi chi phí đều do ông ấy chịu.]

Ss: [Nếu cậu không muốn hẹn hò thì chúng ta chỉ đi ăn thôi ^^]

Thị Khải nhìn chằm chằm một từ trong đó lặp đi lặp lại vài lần, xác nhận mình không nhìn nhầm.

Tần Thư Hách: “Trời ơi, định mệnh đến rồi!”

Tần Thư Hách: “Thị Khải, tôi Q trúng hai người rồi, đã dùng Thiêu Đốt rồi đó!... Thị Khải? Hoàng thượng?? Đứng ngây ra đấy làm gì, đến gϊếŧ người đi!!”

Nữ cảnh sát (Caitlyn) đứng dưới trụ không nhúc nhích, Tần Thư Hách phí hoài một lần Thiêu Đốt, ngược lại còn bị đối phương kết liễu.

Một lúc lâu sau, Thị Khải mới buồn bực trả lời: “Lỗi của tôi.”

“Không phải chứ?” Tần Thư Hách khó hiểu nói: “Không đúng, cậu không phải là Xạ thủ chính sao, vừa nãy là sao vậy? Tôi một lần trói được hai người không dễ dàng gì đâu——”

Lâm Ngôn nhìn Thị Khải im lặng, chen lời cắt ngang cậu ta: “Thôi được rồi, cậu đừng trách nó nữa! Cõng cái con Lux chân què của cậu lâu như vậy đã là quá đủ rồi.”

“Tiểu Khải bị cậu nói cho bốc khói rồi! Mặt đỏ bừng kìa!”

Ngày Halloween đúng vào thứ Sáu, nghĩ đến việc ngày mai phải ra ngoài, giấc ngủ vốn đã không tốt của Thị Khải càng trở nên mong manh, cậu phải vật lộn đến nửa đêm mới chìm vào giấc ngủ.

May mắn là thứ Sáu không có nhiều tiết học, Thị Khải dành gần như cả ngày để ngủ bù. Có lẽ cơ thể đã thích nghi với lịch trình sinh hoạt không đều đặn kéo dài, Thị Khải tự nhiên tỉnh giấc vào buổi tối, cả người sảng khoái, thay quần áo chuẩn bị ra ngoài.