Chương 9

Cố Dật, Lục Chi Hằng cùng mấy người khác đều âm thầm tặc lưỡi, chiêu của Ninh Sơ đúng là cao tay, mới bước vào đã nhắm thẳng đến người lợi hại nhất.

Chỉ lạ ở chỗ, vị này vốn nổi tiếng xa lánh đàn bà, sao hôm nay lại chịu để một người phụ nữ tai tiếng kề cận như thế?

Đổi lại người khác, chắc đã sớm bị đá văng ra tận Thái Bình Dương rồi!

Cả phòng nín thở chờ giây phút Ninh Sơ bị đẩy ra.

Khoảng năm giây sau, Ninh Sơ nghe thấy giọng anh lạnh lẽo vang lên: “Cô chưa đủ tư cách.”

Hàng mi dài của Ninh Sơ khẽ run rẩy.

Làn da vẫn còn vương lại hơi thở nóng rực của anh, nhưng ngũ quan tinh xảo của cô đã nở nụ cười: “Không sao, muốn trở thành phụ nữ của Dung tiên sinh, đương nhiên không dễ dàng rồi.”

Dung Cẩn Ngôn khẽ bật cười, dập tắt điếu thuốc trong tay, chẳng thèm nhìn thêm, đứng dậy, đi về phía bàn mạt chược.

Cố Dật lập tức biết điều nhường chỗ.

Ninh Sơ cầm túi, chuẩn bị đứng lên rời đi.

Ai ngờ Cố Dật tiến lại, ép cô ngồi lại sofa, đưa cho cô một ly rượu: “Mỹ nhân, nhị ca chê cô, hay là để thiếu gia tôi thu nhận đi?”

Ninh Sơ nhấp một ngụm, cười tươi rói: “Cố thiếu gia đừng đùa tôi nữa, anh là kiểu người trăm hoa ghé qua, làm gì lọt mắt tôi được chứ!”

Cố Dật thông minh thế nào, nghe một cái là hiểu ngay.

Cô bé này... chê anh!

Hừ, lá gan cũng không nhỏ, nhắm thẳng vào nam thần đẹp trai, trẻ tuổi nhất Hạ Xuyên – Người trong mộng của tất cả phụ nữ!

Cố Dật xoa cằm cười: “Thế thì làm sao đây, nhị ca hình như chẳng hứng thú với cô.”

Ninh Sơ liếc nhìn người đàn ông đang chơi bài, tao nhã đến mức đánh mạt chược cũng toát ra khí chất ngời ngời. Cô cong môi, cười quyến rũ: “Cứ chờ xem đã.”

Ánh mắt mê hoặc như yêu tinh, nụ cười yêu mị kia khiến Cố Dật trong lòng thầm chửi một tiếng.

Quả không sai khi ngoài kia đồn rằng Ninh Sơ chính là Đát Kỷ chuyển thế.

Đúng là một hồ ly tinh chết tiệt!

Ninh Sơ không muốn về nhà họ Ninh, bởi cô thừa biết một khi quay về, sẽ có giông bão chờ sẵn.

Trong phòng bao, cô uống với Cố Dật không ít, đến khoảng nửa đêm mới tan cuộc.

Tửu lượng cô vốn không tồi, nhưng có lẽ tâm trạng nặng nề, mới uống vài ly đã thấy đầu nặng trĩu.

Cô là người cuối cùng bước ra khỏi phòng, đi sau lưng Dung Cẩn Ngôn.

Thật ra chẳng phải cô cố ý theo sau, mà là anh đi quá chậm, người khác đi hết rồi, chỉ còn anh thong thả bước, chắn ngay phía trước.

Cô mang đôi giày cao gót bảy phân, đầu óc choáng váng, chỉ cần không ngã đã là may, nên chẳng thể đi nhanh.

Trước cửa hội sở.

Lục Chi Hằng ôm eo một cô nàng, cúi đầu hôn lấy hôn để, vừa liếʍ môi vừa than thở: “Một chai rượu xuân dược đều bị cậu và Ninh Sơ uống hết rồi. Ban đầu tôi còn tính cho nhị ca uống, rồi tìm cho anh ấy một mỹ nhân để giải tỏa nữa cơ.”

Cố Dật ngẩng khỏi vòng một nóng bỏng, nửa cười nửa mỉa: “May cho cậu là chưa cho nhị ca uống, bằng không để anh ấy biết, cậu chết chắc!”

“Đúng rồi, nhị ca đâu? Sao chưa xuống?”

Lục Chi Hằng sực nhớ, Dung Cẩn Ngôn và Ninh Sơ là hai người cuối cùng rời phòng, anh ta lo Ninh Sơ uống nhiều quá chiếm tiện nghi của nhị ca, định quay lại tìm, ai ngờ bị Cố Dật giữ chặt.

“Cậu sợ nhị ca bị chiếm lợi à? Anh ấy mà không muốn, ai dám?”