Chương 8

Ninh Sơ ngàn vạn lần cũng không ngờ, Nhị ca nhà họ Dung lại chính là người đàn ông lạnh lùng cao ngạo trên máy bay hôm nọ.

Cố Lôi dẫn cô vào phòng bao, trong đó Cố Dật và mấy người bạn đang cùng bạn gái chơi mạt chược, chỉ có Dung Cẩn Ngôn là không nhập cuộc.

Anh ngồi dựa hẳn lưng vào sofa, dáng người cao ngất, ngón tay kẹp điếu thuốc, đôi mắt phượng dài hơi khép lại, lười nhác nhả khói, khí chất cấm dục mà bức người.

Khí thế quá mạnh, ngay cả Cố Lôi cũng chỉ dám chào một câu, chẳng dám nhiều lời.

Trước khi vào, Ninh Sơ đã được Cố Lôi giới thiệu, Dung Cẩn Ngôn là người thừa kế của nhà họ Dung – Gia tộc quyền thế nhất ở thành phố Hạ Xuyên. Trong thành phố này, một bàn tay anh đủ che trời, hô phong hoán vũ.

Ninh Sơ bước đến gần anh, cười rạng rỡ, giọng sáng sủa: “Hi, trùng hợp ghê.”

Dung Cẩn Ngôn khẽ gạt tàn thuốc, ngẩng mắt, ánh nhìn hờ hững liếc cô một cái: “Chê ông già kia?”

Ninh Sơ: “...Gì cơ?”

Anh chẳng thèm trả lời.

Vài giây sau, Ninh Sơ mới phản ứng kịp ý anh. Thì ra lúc đi ngang qua phòng bao của cô, anh đã trông thấy Mã Đức Hải rồi.

“Dung tiên sinh sẽ không nghĩ khẩu vị tôi nặng đến mức đó chứ? Mắt thẩm mỹ tôi cao lắm, đàn ông kiểu ông nội ấy, thật sự không lọt nổi vào mắt đâu.”

Cô cong đôi mắt sáng, nụ cười rực rỡ như một bức họa tinh xảo.

Dung Cẩn Ngôn lại lười nhác tựa sâu hơn vào sofa, ngón tay thon dài kẹp thuốc đưa lên môi, khói thuốc mơ hồ phủ lên gương mặt điển trai, lại càng toát ra vẻ lạnh lùng bí ẩn.

Ninh Sơ ngắm gương mặt nghiêng vô cảm, khóe môi lạnh nhạt chẳng mảy may cong lên kia, liền lên tiếng: “Bạn bè của Dung tiên sinh đều có bạn gái đi cùng, sao tiên sinh không mang ai tới?”

Anh vẫn im lặng.

Ninh Sơ vốn đã thấy sự lạnh nhạt băng giá của anh trên máy bay, nhưng trò chuyện với kiểu người này, quả thật... vô vị muốn chết.

Cô tự rót cho mình một ly rượu, vừa nhấp một ngụm thì bên tai đột ngột vang lên giọng nói lạnh lùng, nhạt nhẽo: “Muốn làm đàn bà của tôi không?”

“Khụ...!”

Ninh Sơ suýt nữa bị rượu mạnh sặc chết.

Anh có cần phải thẳng thừng đến vậy không?

Cô cứ tưởng mình đã đủ mặt dày rồi cơ đấy!

Thật ra, trước khi bước vào phòng bao này, trong đầu cô chưa từng có cái ý nghĩ ấy.

Nhưng biết Nhị ca nhà họ Dung chính là anh, trong lòng cô quả thật thoáng nảy sinh một chút suy nghĩ.

Tiểu Tuyết cần một quả thận phù hợp, nếu dựa vào nhà họ Ninh, cô buộc phải gả cho loại đàn ông già cỡ Mã Đức Hải.

So với việc để số phận nằm trong tay Ninh Đông Hải và Đinh Mạn Lệ, chi bằng tự mình nắm lấy.

Nếu là một người phụ nữ bình thường, hẳn sẽ đỏ bừng mặt, xấu hổ che mặt bỏ chạy.

Nhưng Ninh Sơ từng trải qua quá nhiều sóng gió, cô thì không. Nâng ly rượu vang, ánh mắt trong trẻo như nước nhìn thẳng vào Dung Cẩn Ngôn: “Nếu tôi nói là muốn thì sao?”

Anh nhàn nhạt nhả một làn khói, gương mặt đẹp không tì vết dần tiến sát về phía cô.

Khoảng cách gần đến mức gần như chóp mũi chạm nhau, hơi thở của anh phả lên mặt cô, nóng đến nỗi khiến da thịt cô bất giác ửng đỏ.

Ninh Sơ dốc sức khống chế nhịp tim, không hề lùi bước.

Trong phòng bao, mấy người đang đánh mạt chược đều không nhịn được mà liếc sang.