Chương 40

Năm xưa, chính cô cũng từng bị gương mặt ngây thơ vô hại đó lừa dối.

Thấy đôi mày thanh tú của Dung San San hơi nhíu lại nhìn mình, Ninh Sơ lập tức thu lại ánh mắt sắc nhọn, khóe môi cong nhẹ, cúi người chào, không quá nịnh bợ, cũng chẳng hờ hững: “Chào Dung tiểu thư.”

Dung San San ngắm cô vài giây, gật nhẹ đầu, không nói một câu, rồi để vệ sĩ đẩy xe lăn tiến vào thang máy.

Trước khi cửa khép lại, cô ta còn quay lại nhìn Ninh Sơ thêm lần nữa.

Với con mắt phụ nữ, Dung San San thấy nhan sắc của Ninh Sơ thật sự... quá mức gây sát thương. Dù chỉ mặc bộ vest công sở bình thường, chẳng hề đeo nữ trang xa xỉ, nhưng khi cô đứng đó, ánh mắt mọi người cũng đều bị hút về phía cô.

Cảm giác ấy khiến Dung San San vô cùng khó chịu. Cửa thang máy vừa khép, khóe môi cô ta đã nhếch lên lạnh lẽo.

...

“Ninh tiểu thư, cô sao thế? Mặt trông hơi tái thì phải?”

Sau khi Dung San San vào thang máy, lễ tân nghiêng đầu nhìn Ninh Sơ.

Ninh Sơ lấy lại bình tĩnh, mỉm cười: “Lần đầu gặp Dung tiểu thư, có hơi căng thẳng thôi.”

“Đúng ha? Dung tiểu thư ấy, vừa xinh đẹp lại vừa có thiên phú thiết kế siêu đỉnh. Chỉ tiếc sau tai nạn xe, đôi chân để lại di chứng. Không biết sau này có thể nhờ phẫu thuật mà đứng dậy được không...”

Lễ tân còn chắp tay, nhỏ giọng khấn: “Cầu trời phù hộ cho Dung tiểu thư lương thiện, tốt đẹp của chúng tôi!”

Lương thiện, tốt đẹp?

Ninh Sơ bật cười khẩy trong lòng. Đừng mang những từ ngữ cao quý đó ra mà bôi nhọ như vậy.

Dung thị là doanh nghiệp hàng đầu ở Hạ Xuyên, phạm vi trải rộng nhiều ngành nghề. Nhất là bộ phận nhân sự lại được coi trọng, nên nguyên cả tầng 15 đều được thiết kế rộng rãi, hiện đại, khí thế ngút trời.

Khi nhân viên tiếp đón hỏi cô đăng ký vị trí nào, Ninh Sơ nhớ lại lời Dung Cẩn Ngôn tối qua, lại nhớ tới Dung tiểu thư kia, khóe môi khẽ nhếch: “Thiết kế.”

Nói rồi, cô đưa hồ sơ của mình cho nhân viên tiếp nhận.

...

Mười giờ sáng.

Dung Cẩn Ngôn đích thân xuất hiện tại phòng phỏng vấn thư ký. Trưởng phòng nhân sự nhìn thấy anh, vội đứng bật dậy nghênh đón.

Ba cô gái trẻ đang tham gia phỏng vấn, khi thấy anh bước vào, ánh mắt đều sáng rực.

Đẹp trai quá! Thật sự như hoàng tử bước ra từ truyện tranh!

Dung Cẩn Ngôn chỉ đảo mắt qua họ, khẽ phất tay: “Ra ngoài cả đi.”

Khí chất anh quá mức lạnh lùng, lời đã thốt ra, không cho phép ai cãi lại. Ba cô gái biết mình chẳng còn cơ hội, đành thất vọng rời đi.

Anh cầm lấy chồng hồ sơ đã phỏng vấn, lật qua một lượt, không thấy tên Ninh Sơ. Ngẩng lên nhìn danh sách ứng viên chưa phỏng vấn, cũng chẳng có.

Đôi môi mỏng, lạnh lùng khẽ mím lại: “Cô Ninh mà tôi bảo gọi điện, chưa đến sao?”

“Thưa tổng giám đốc, trợ lý của ngài nói cô ấy đã tới rồi, chỉ là chưa nộp hồ sơ cho tôi. Hay để tôi đi xem thử?”

“Không cần, tôi tự đi.”

...

Ninh Sơ bên này.

Cô cùng hai cô gái ăn mặc thời thượng bước vào phòng họp tuyển dụng thiết kế.

Trong phòng có ba giám khảo, một trong số đó là phó quản lý bộ phận thiết kế.

Bà ta lướt mắt nhìn sơ yếu lý lịch của Ninh Sơ, ánh mắt đầy nghi ngờ: “Không học đại học? Chỉ làm ở một xưởng may bình thường có một năm, hồ sơ như vậy sao có thể qua được vòng sơ khảo của tập đoàn Dung thị?”