Chương 36

Ninh Sơ đâu nghe không ra hàm ý, cắn răng nghiến lợi, hít sâu rồi gật đầu: “Được, Dung tổng đã hứng thú vậy, mời vào nhà hàn huyên đôi câu rồi hãy đi!”

Anh im lặng.

Ninh Sơ lấy chìa khóa trong túi, mở cửa.

Bật đèn lên, cô sải bước vào căn hộ một phòng một khách nhỏ bé, không thèm ngoái lại nhìn người đàn ông đang thong thả theo sau.

Cô đặt túi xuống, rồi đi thẳng vào bếp.

Dung Cẩn Ngôn đứng trong phòng khách, ánh mắt lướt qua căn hộ nhỏ cũ kỹ. Tường đã ố vàng, sàn cũng nứt nẻ, nhưng sạch sẽ tinh tươm.

Tiếng ấm nước sôi lục bục vang từ nhà bếp.

Ninh Sơ dựa vào kệ bồn rửa, tâm trí tán loạn.

Dung Cẩn Ngôn thừa biết, nguyên nhân là vì người đàn ông họ Trì kia.

Gương mặt tuấn tú cao quý thoáng tối đi, khí tức quanh người lạnh hẳn.

Nước sôi ùng ục. Mùi thuốc lá nhàn nhạt thoảng đến.

Ninh Sơ quay đầu, nhìn ra cửa bếp.

Dung Cẩn Ngôn đang nghiêng người dựa khung cửa, dáng vẻ lười nhác, thảnh thơi. Một chân dài hơi co, tay trái đút túi quần, tay phải kẹp điếu thuốc hút dở.

Anh đã thay một chiếc sơ mi trắng sạch tinh. Mái tóc trước trán hơi rủ, che đi đôi mắt phượng hẹp dài, lạnh nhạt mà kiêu ngạo. Từ góc nhìn của cô, anh giống hệt một nam chính vừa bước ra từ truyện tranh.

Nghĩ đến việc anh nửa đêm mò tới căn hộ tồi tàn này, lại còn theo cô vào tận nhà... lẽ nào anh thật sự có hứng thú với cô?

Nhưng kiểu đàn ông như anh, phụ nữ nào mà chưa thấy qua?

Không đoán nổi tâm tư, Ninh Sơ lắc đầu, gạt suy nghĩ lung tung, khóe môi cong lên cười: “Dung tổng, ở đây không có trà ngon, mong anh đừng chê.”

Dù sao, lấy được năm mươi vạn rồi tính tiếp!

“Không uống trà. Có gì ăn không?” Giọng anh trầm thấp, ánh mắt sắc lạnh soi thẳng vào cô.

Bị nhìn chằm chằm, tim Ninh Sơ nhảy thình thịch mấy nhịp. Người đàn ông này trời sinh một đôi mắt biết câu hồn, bị anh nhìn lâu thêm vài giây, trái tim bé nhỏ của cô cũng khó mà chịu nổi.

“Chỉ có mì gói, anh ăn không?”

“Không.”

Ninh Sơ nhún vai. Ừ thì đường đường thiếu gia nhà họ Dung, tất nhiên không đυ.ng tới đồ ăn rẻ tiền.

Từ đầu đến chân anh đều toát lên khí chất kén chọn, cao quý, tinh tế.

Nhưng nhắc đến ăn uống, cô mới chợt nhận ra bản thân đói bụng.

Sau khi mang tách trà cho anh ra bàn, Ninh Sơ quay lại bếp.

Dung Cẩn Ngôn chẳng buồn động đến chén trà. Anh đứng ngoài ban công, gương mặt hờ hững lạnh nhạt.

Từ trong bếp, Ninh Sơ liếc ra nhìn.

Vị công tử này thoạt nhìn như gió nhàn mây nhẹ, nhưng thật ra tính khí lớn như trời.

Chỉ vì không có đồ ngon tiếp đãi, đã quay sang phớt lờ cô rồi.

Làm như cô thiếu nợ anh vậy!

Ninh Sơ mở tủ lạnh, lấy nguyên liệu dự trữ, thịt bò, cá chép, đậu phụ, nấm tuyết, hành tây.

Vo gạo, nấu cơm, cô quấn tạp dề, bắt đầu rửa rau, thái thịt.

Đêm hôm khuya khoắt mò tới nhà người ta đòi ăn, đúng là chỉ có anh ta mới nghĩ ra!

Ninh Sơ không phải tiểu thư mười ngón ngà ngọc. Ở nước ngoài, cô từng làm thuê trong nhà hàng, mấy món cơm canh thường ngày chẳng làm khó được.

Canh cá chép đậu phụ, nấu lên nước trắng ngần, hương thơm nồng nàn.

Thịt bò thái lát mỏng, ướp mười phút, xào cùng nấm tuyết và hành tây, thơm lừng.

Trong tủ còn có lọ dưa chua muối sẵn, cô gắp nửa bát bày thêm vào bàn.

“Dung tổng, cơm xong rồi.”