Chương 35

Trì Mặc định nắm tay cô, nhưng Ninh Sơ nhanh nhẹn tránh đi, thoắt cái đã chạy lên lầu, biến mất khỏi tầm mắt anh.

Anh nhấc chân, suýt muốn đuổi theo, nhưng lý trí kéo lại — có những chuyện, càng nóng vội càng hỏng.

Ninh Sơ một mạch chạy lên tầng ba, lưng dựa sát vào khung cửa, thấy không có ai đuổi theo mới thở phào.

Trong lòng rối bời, cô lấy từ túi xách ra một gói thuốc lá nữ.

Đây là món quà lão đại trong quán vừa dúi cho cô tối nay.

Ở những ngày tăm tối nhất nơi đất khách, cô từng nghiện thuốc, dựa vào khói trắng để tự ru mình ngủ. Sau này, cô đã bỏ được.

Cô bật nắp bật lửa, ánh lửa xanh lóe lên, vừa châm thuốc...

Trong khoảnh khắc, Ninh Sơ thoáng thấy ở cầu thang tầng bốn, một bóng người cao gầy đứng lặng.

“Cạch!”

Bật lửa rơi phịch xuống đất.

Điếu thuốc kẹp trên tay cô vẫn chưa kịp đốt.

“Ai? Ai đứng đó?”

Ninh Sơ siết chặt túi, âm thầm rút ra một lọ bình xịt chống sói.

Không khí lặng ngắt khoảng mười giây. Bóng đen kia bắt đầu chậm rãi bước xuống.

Tim Ninh Sơ lập tức thắt lại.

Không lẽ là biếи ŧɦái sao?

“Đừng lại gần! Nếu không, tôi không khách khí đâu!”

Cô giơ bình xịt nhắm thẳng vào cái bóng.

“Cứ thử xem?”

Giọng nam trầm lạnh, hờ hững vang đến tai cô, lạnh buốt mà rõ ràng.

Nghe được giọng Dung Cẩn Ngôn, Ninh Sơ thoáng tưởng mình đang ảo giác.

Anh ta sao lại ở đây?

Anh ta làm sao biết chỗ này?

Nhưng rất nhanh, cô lại tự nhắc — với thân phận thiếu gia quyền thế nhất thành Hạ Xuyên, muốn điều tra chỗ ở của cô dễ như trở bàn tay.

Nhưng... tại sao anh ta phải điều tra?

Trong mấy giây cô còn ngẩn người, Dung Cẩn Ngôn đã bước đến trước mặt. Anh khom lưng, nhặt bật lửa cô vừa đánh rơi.

Ninh Sơ còn tưởng anh sẽ đưa lại cho mình. Không ngờ ngay giây tiếp theo, anh xoay người, thẳng tay ném bật lửa qua ô cửa sổ cầu thang.

“Ê, anh làm gì thế?”

Cướp mất tấm séc của cô, lại còn ném bật lửa đi, rõ ràng cái bật lửa ấy cũng do cô bỏ tiền mua đấy chứ!

Đôi môi mỏng lạnh lùng của Dung Cẩn Ngôn khẽ mím. Ngón tay thon dài vươn ra, thẳng thừng rút điếu thuốc lá nữ khỏi tay cô.

“Phụ nữ hút thuốc... không tốt.”

Ninh Sơ nhớ lại chuyện tối nay, cảm giác bị anh trêu chọc xoay vòng, chẳng buồn đôi co, sắc mặt lạnh lùng: “Có tốt hay không thì liên quan gì đến anh? Đều là người, anh hút được thì tại sao tôi không?”

Cô chìa bàn tay trắng ngần ra trước mặt anh, thẳng thắn: “Đúng lúc lắm, trả séc cho tôi đi.”

Dung Cẩn Ngôn đút một tay vào túi quần, ánh mắt dưới ngọn đèn lờ mờ trở nên sâu thẳm, như có sóng ngầm cuộn trào. “Không mời tôi vào ngồi sao?”

Ninh Sơ thấy đầu óc hơi choáng váng, mỉm cười lịch sự: “Xin lỗi, muộn quá rồi, không tiện đâu.”

“Chẳng phải muốn quyến rũ tôi à?”

Ninh Sơ nghẹn, tức đến bật cười: “Anh nhìn bằng con mắt nào mà nghĩ tôi muốn quyến rũ anh? Tôi – Ninh Sơ thiếu gì đàn ông?” Có lẽ vì tâm trạng đang tệ, giọng cô cũng gắt gỏng hẳn.

Dung Cẩn Ngôn khẽ cong môi, nhưng trong mắt lạnh tanh, không chút độ ấm: “Đúng, đàn ông cô thiếu gì. Mới rồi chẳng phải còn có mối tình đầu chạy đến ôm ấp tình thâm thiết sao?”

Ninh Sơ: “...”

Đây là kiểu châm chọc quái gì thế?

Chưa kịp phản bác, lại nghe giọng anh lạnh nhạt, mỉa mai: “Nghe nói cô đang rất thiếu tiền. Nếu không nhờ tôi tối nay, cô nghĩ mình có thắng được không?”