Chương 33

“Đcm, đứa nào?!” Ninh Trạch Hiên giật cửa, phát hiện bên ngoài đã bị khóa chặt.

“Cút ra đây! Nếu để tao biết là ai, tao gϊếŧ chết mày!” Anh ta gào thét điên cuồng.

Lưu Thuần Nhi thì thảm hơn, vốn là kiểu con gái không trang điểm không dám ló mặt ra đường, giờ bị nước lạnh xối, tóc tai rối bù, lớp phấn trôi tuột, vừa ôm mặt vừa khóc nức nở.

Khi Ninh Trạch Hiên định giơ chân đạp cửa, quay đầu lại thì thấy Lưu Thuần Nhi đang khóc tủi thân, toàn thân ướt nhẹp ôm sát lấy vóc dáng gợi cảm đến nao lòng.

Trong người anh ta lại đang ngấm men rượu, máu nóng dồn thẳng lên não. Ninh Trạch Hiên ôm chầm lấy cô ả: “Đừng khóc, Thuần Nhi, ra ngoài anh sẽ tìm cho bằng được đứa dám chơi xỏ chúng ta!”

Nhìn thấy ánh mắt nóng bỏng sục sôi của anh ta, Lưu Thuần Nhi lập tức cảnh giác, cố đẩy anh ta ra: “Hiên thiếu, trước tiên phải tìm cách mở cửa đã... Ưʍ...”

Còn chưa kịp dứt câu, môi đã bị hắn nuốt trọn. Bàn tay to thô bạo siết chặt vòng eo mềm mại: “Thuần Nhi, cửa mở không ra... chắc là ông trời se duyên cho chúng ta. Em yên tâm, từ nay anh sẽ không bạc đãi em đâu!”

“Đừng mà... Em chưa từng... em sợ lắm...”

Bên ngoài, Ninh Sơ nghe đến đây mà toàn thân nổi da gà.

Trời đất, đàn bà từng dạn dày chiến trường như thế mà giờ còn đóng vai thỏ trắng ngây thơ, thật biết giả nai!

Đúng là hết thuốc chữa!

Đặt cái chậu xuống, Ninh Sơ đi ra bồn rửa rửa tay. Nghe thấy bên kia buồng đã dần biến thành tiếng rêи ɾỉ thỏa hiệp, cô mặt không cảm xúc, thong dong bước ra ngoài.

Ngay khi ngẩng đầu, ánh mắt Ninh Sơ đυ.ng phải một bóng dáng cao gầy, tao nhã dựa vào tường, đầu ngón tay kẹp điếu thuốc, khói trắng mờ ảo vờn quanh.

Dung Cẩn Ngôn.

Thấy anh đứng ngay ngoài cửa nhà vệ sinh, tim Ninh Sơ giật thót.

Chẳng lẽ anh ta tận mắt thấy chuyện vừa rồi?

Mà thôi, có thấy thì đã sao, vốn dĩ cô đâu có định diễn vai ngây thơ trong sáng trước mặt anh ta.

Ninh Sơ rời mắt khỏi gương mặt lạnh lùng góc cạnh ấy, nhấc chân định bỏ đi...

Bất ngờ, Dung Cẩn Ngôn nghiêng đầu nhìn thẳng vào cô.

Trong nháy mắt, ánh mắt lạnh lẽo thâm trầm kia như một hồ băng tối đen nhấn chìm cả trái tim cô.

Ninh Sơ tim đập loạn xạ, có cảm giác y như học trò bị giáo viên bắt quả tang đang làm chuyện xấu.

Nhưng cảm giác tim đập loạn đó chỉ thoáng qua, rất nhanh Ninh Sơ đã bình tĩnh lại.

Cô nặn ra một nụ cười, giọng mềm mại ngọt ngào: “Dung tổng, ngài ra đây hút thuốc à? Tôi còn phải đi làm, không quấy rầy ngài nữa, ngài cứ từ từ hút nhé!”

Dung Cẩn Ngôn phả ra một làn khói, môi mỏng khẽ mở, còn chưa kịp nói gì, cô đã nhanh chân rời khỏi.

Bước đến trước phòng bao VIP, thấy Âu Trạch đang đứng chờ, cô liền chìa tay: “Âu thiếu, chi phiếu của tôi.”

“Nhị ca đi tìm cô rồi, cô không gặp à? Chi phiếu còn trong tay anh ấy, anh ấy nói sẽ đưa cho cô.”

Ninh Sơ trợn trắng mắt: “...”

Âu Trạch nhún vai, gương mặt bất lực: “Nhị ca đã mở miệng, tôi cũng chẳng làm gì được. Cô tự tìm anh ấy mà lấy đi! Anh ấy không đến mức xù cô năm mươi vạn đâu!”

Ninh Sơ nghiến răng: “Tôi mặc kệ, anh thua thì phải giúp tôi lấy lại chi phiếu.”

Nghĩ đến ánh mắt lạnh băng của Dung Cẩn Ngôn khi nhìn mình ngoài nhà vệ sinh, Ninh Sơ vẫn còn rùng mình. Bảo cô tự đi tìm để đòi tiền? Đùa chắc?