Chương 32

Âu Trạch nghe ra nguy hiểm trong câu chữ, da đầu tê rần: “Đâu có... là muốn thắng, rồi dâng cô ấy cho anh thôi mà!”

Đôi mắt dài hẹp của Dung Cẩn Ngôn hơi nheo lại, giọng lạnh như băng: “Phụ nữ, tôi muốn thì tự tìm. Cần gì cậu dâng?”

Âu Trạch nghẹn họng. Thấy sắc mặt Nhị ca u ám, hắn cố gắng lựa lời: “Thực ra... em có điều tra chút chuyện của Tiểu Sơ bên nước ngoài. Cô ta chơi bời cũng thoáng, từng có mấy bạn trai, đời sống riêng hơi lộn xộn. Nghe nói cả Lục Cảnh Thâm cũng từng ngã vào tay cô ta. Nói thật, kiểu người như cô ta chưa từng thử loại lạnh lùng kiêu ngạo như anh. Không biết cô ta có hứng thú không... Còn anh thì chưa từng yêu, lỡ như dính phải, chẳng phải nguy to sao?”

Nghe nhắc đến cái tên kia, sắc mặt Dung Cẩn Ngôn thoáng trầm xuống, lạnh thêm vài độ: “Đừng bao giờ nhắc đến hắn. Còn nữa ai cho cậu điều tra cô ta?”

Âu Trạch: “...” Trời ạ, sao hôm nay nói câu nào cũng sai?

Anh ta vội vàng giơ tay đầu hàng: “Nhị ca, em thua rồi, để em mang chi phiếu ra cho cô ấy nhé!”

Không dám ở lại thêm một phút nào trong cái phòng còn lạnh hơn cả máy điều hoà này, Âu Trạch xoay người, rút lui trong im lặng.

Dung Cẩn Ngôn dập điếu thuốc mới hút được nửa, giọng nhàn nhạt: “Khoan đã. Chuyện này cậu khỏi bận tâm, tôi sẽ tự đưa cho cô ấy.”

Âu Trạch nghẹn họng: “Nhị ca, đàn ông nói một lời nặng chín cái đỉnh. Nếu anh không đưa chi phiếu cho cô ấy, em sẽ tự bỏ tiền túi. Em không muốn bị mang tiếng là kẻ nuốt lời đâu!”

Dung Cẩn Ngôn híp đôi mắt sâu thẳm, giọng trầm lạnh: “Cậu với cô ta thân lắm hả? Từ nay chuyện của cô ta, ít xen vào!”

Âu Trạch: “...” Trời ạ, sao anh ta cảm giác mình bị kẹp giữa, bên nào cũng chẳng phải người?

Ninh Sơ đứng ngoài cửa phòng chờ suốt năm phút, chẳng thấy Âu Trạch ló mặt. Bụng lại nhói lên khó chịu, cô bèn đi một chuyến vào nhà vệ sinh.

Vừa xong việc, chuẩn bị đẩy cửa bước ra, thì từ buồng bên cạnh vọng sang những âm thanh chẳng đứng đắn cho lắm.

“Hiên thiếu gia, nhẹ thôi!”

“Anh hư quá! Đáng ghét!”

Giọng nữ ngọt ngào đến mức nhỏ mật, ngoài Lưu Thuần Nhi thì còn ai trồng khoai đất này.

“Tiểu yêu tinh à, rốt cuộc bao giờ em mới chịu cho anh? Ngày nào cũng để anh gặm mặt, lỡ có ngày anh nhịn không nổi mà sinh bệnh thì sao!”

Nghe giọng nịnh nọt buồn nôn của Ninh Trạch Hiên, Ninh Sơ nhíu mày, khinh bỉ hừ một tiếng. Người tình của hắn vốn chẳng ít, vậy mà giờ lại bị một con “xe buýt công cộng” như Lưu Thuần Nhi làm cho mê mẩn, đúng là bôi tro trát trấu lên mặt nhà họ Ninh.

“Đâu phải em không muốn cho... Hôm nay thi nhảy lẽ ra em phải thắng, đều tại người em gái tốt của anh, cô ta ghen ghét em, không chịu để em nổi bật hơn. Hiên thiếu, anh nhất định phải thay em trút giận nhé! Nếu anh chịu giúp em, em sẽ cho anh điều anh mong muốn...”

Nghĩ tới dáng vẻ yêu mị trời sinh của Ninh Sơ trên sàn nhảy, Ninh Trạch Hiên cúi đầu hôn Lưu Thuần Nhi ngấu nghiến. Nhưng trong đầu hắn lại toàn là đường cong nóng bỏng của Ninh Sơ, hơi thở càng lúc càng gấp gáp: “Yên tâm đi, bảo bối, anh nhất định sẽ dạy dỗ con tiện nhân đó cho em!”

Lời còn chưa dứt... Ào!

Một chậu nước lạnh tạt thẳng từ trên xuống, dội cho cả hai thành gà rù ướt sũng.