Chương 30

Âu Trạch, vốn thích ngồi xem kịch hay, nhếch môi cười gian, ánh mắt chứa toàn ý vị chế giễu. Anh ta sớm đoán được, Ninh Sơ mà chọc giận Nhị ca, chắc chắn không dễ thở.

Anh ta tựa vào bàn bi-a, môi cong tà khí: “Quần áo của Nhị ca đều là do Jess thiết kế. Jess là nhà thiết kế riêng cho hoàng thất nước K, bình thường ai không đủ thân phận thì đừng mơ mặc nổi. Mà đã là tác phẩm của Jess, thì vô giá. Nhưng thôi, cho Ninh tiểu thư khuyến mãi, một triệu nhé!”

Một triệu?

Ha ha, trừ đi năm trăm ngàn cô đáng nhận, tính ra cô còn phải ngược lại... bồi thêm cho Dung Cẩn Ngôn năm trăm ngàn?

Ninh Sơ thật muốn ngửa mặt lên trời cười ba tiếng: “Anh sao không đi cướp luôn đi?” Rõ ràng biết cô chẳng có tiền, mà còn cố tình ép, chẳng phải gây khó dễ thì là gì!

Cô thong thả bước xuống khỏi đùi Dung Cẩn Ngôn, đi đến bên Âu Trạch, rút lấy cây cơ trong tay hắn, nụ cười rực rỡ: “Dám cá một ván không? Nếu tôi thắng, anh phải thay tôi trả tiền áo sơ mi cho Nhị ca, hơn nữa còn phải giúp tôi lấy lại năm trăm ngàn. Nếu tôi thua... đêm nay, tôi theo anh.”

Âu Trạch giật giật chân mày. Người phụ nữ này, quá to gan!

Anh ta liếc sang Dung Cẩn Ngôn đang điềm tĩnh như chẳng liên quan, trong lòng lại thấp thỏm.

Anh ta vốn nổi tiếng tay cơ cừ khôi, hay là... thử đấu một ván với cô? Nếu thắng, lại thuận tay “hiến” Ninh Sơ cho Nhị ca một đêm, cũng coi như lấy lòng anh.

Ninh Sơ thấy hắn cứ lén nhìn Dung Cẩn Ngôn, môi càng cong cao: “Âu thiếu gia chẳng lẽ không dám? Hay là, sợ tôi thua mà anh cũng không có gan nhận tôi?”

Âu Trạch bị chọc đúng chỗ, hừ khẽ, nhướn mày: “Được, nhưng thua rồi thì đừng nuốt lời, tối nay cô phải thuộc về tôi!”

Ninh Sơ hất mái tóc xoăn dài, buộc lên thành búi tròn gọn gàng, lấy phấn xoa lên đầu cơ, giọng ngọt như mía: “Tất nhiên. Nhưng nếu anh thua, cũng đừng quên giúp tôi lấy lại chi phiếu.”

Âu Trạch chưa từng gặp người phụ nữ nào vừa yêu mị vừa gan lì đến vậy.

Anh ta cười nửa miệng, ánh mắt tà tà: “Có vẻ cô chưa biết, tôi chính là cao thủ bi-a. Đêm nay, chắc chắn cô chạy không thoát!”

Ninh Sơ tựa hờ vào bàn bi-a, dáng lười biếng, đôi mắt đẹp long lanh chớp nhẹ: “Vậy thì phải xem, Âu thiếu gia có bản lĩnh thật hay không thôi.”

Ánh nhìn cô ném tới khiến yết hầu Âu Trạch khẽ lăn một cái. Quái thật, đúng là hồ ly tinh.

May mà hắn kinh nghiệm tình trường đầy mình, chứ không, chỉ bằng một cái liếc mắt kia, e đã bị câu cho đứng hình mất rồi.

Âu Trạch không nhận ra, trò “qua lại” này giữa hắn và Ninh Sơ đã khiến gương mặt người đàn ông ngồi trên sofa kia – vốn vẫn bình thản như mây gió – dần phủ kín một tầng u ám.

Luật chơi bi-a, hai người đều rành.

Âu Trạch mở màn.

Liên tiếp đánh trúng sáu bi.

“Người đẹp Ninh, bây giờ chịu thua vẫn còn kịp.”

Ninh Sơ liếc anh ta một cái, cười tủm tỉm, rồi thản nhiên cởi giày cao gót, chẳng nói một lời, cúi người, ngắm chuẩn, một cơ dứt khoát.

Thấy tư thế vững, động tác thuần thục của cô, nụ cười Âu Trạch thoáng cứng lại. Xem ra... cô nàng này cũng có chút bản lĩnh.

Bên kia, Cố Dật cùng bạn gái cũng tò mò ghé lại xem.

Còn Dung Cẩn Ngôn vẫn ngồi im trên sofa, không nhúc nhích. Anh cúi đầu, ngậm điếu thuốc, chậm rãi hút một hơi, khói trắng lượn quanh, đôi mắt dài hẹp qua làn sương mờ, dõi chặt lấy bóng dáng đang dốc lực đánh bi-a.