Trên đời chẳng có bữa ăn nào miễn phí, mười triệu đâu phải con số nhỏ – chắc chắn anh có mục đích riêng.
Đàn ông chịu bỏ tiền khủng cho một phụ nữ xa lạ, lý do chỉ có một.
Anh hứng thú với cô?
Nhưng lần trước ở hội sở, cô chủ động gợϊ ȶìиᏂ, anh có biểu hiện gì đâu? Thậm chí lúc cô đến tận công ty tìm, anh còn phũ phàng bảo không quen biết.
Vậy tại sao hôm nay lại muốn cho cô mười triệu?
Chẳng lẽ... nhìn thấy cảnh cô múa cột, bị kí©h thí©ɧ, nổi hứng rồi?
Lần đầu tiên gặp một người đàn ông khiến cô đoán mãi không ra, Ninh Sơ có chút hoang mang.
Trong chưa đầy một phút, trong đầu cô xoay chuyển cả trăm ý nghĩ.
“Đưa tôi mười triệu để làm gì? Muốn bao tôi à?”
Sắc mặt Dung Cẩn Ngôn lạnh nhạt, chẳng gợn sóng: “Có chuyện muốn nhờ cô giúp. Không phải bao. Cô cũng chưa đủ sức quyến rũ đến mức đó.”
“Vậy sao còn kéo tôi ngồi trên đùi anh?”
Anh lười biếng ngả người vào lưng ghế sofa, đôi mắt hẹp dài hờ hững nheo lại: “Không phải cô tự nhào tới sao?”
Ninh Sơ tức đến bật cười, bàn tay thon dài giúp anh chỉnh lại cổ áo đang mở rộng, nhân tiện định đứng dậy. Ai ngờ eo cô lại bị anh giữ chặt, chẳng nhúc nhích nổi.
Cô cong môi, cười mà như không cười: “Dung tổng, mười triệu đó tôi không dám nhận. Anh vẫn nên đưa cho tôi tấm chi phiếu năm trăm ngàn đêm nay trước đã thì hơn.”
Thật buồn cười, rõ ràng ôm cô không buông, còn bày ra bộ dạng đứng đắn nghiêm túc. Đúng là đàn ông, kiểu gì cũng lắm trò!
Ninh Sơ vốn là người thông minh, đặc biệt trong chuyện nam nữ, cô luôn biết rõ điều gì nên, điều gì không nên.
Nhưng Dung Cẩn Ngôn... cô hoàn toàn không nhìn thấu được.
Có lẽ thời gian tiếp xúc chưa nhiều, cô cần thêm thời gian để quan sát.
“Dung tổng, anh sẽ không đến cả năm trăm ngàn tôi đáng được nhận cũng nuốt luôn đấy chứ?”
Ninh Sơ bĩu môi, giọng ấm ức, dáng vẻ y như cô gái nhỏ bị bắt nạt.
Anh chẳng đáp.
Âu Trạch ngồi cạnh nhìn biểu cảm phong phú của Ninh Sơ mà phì cười. Người phụ nữ này, không đi làm diễn viên đúng là lãng phí thiên phú.
Đừng tưởng cô luôn cười nói, thực chất đáy mắt cô lại lạnh ngắt, không một chút nhiệt độ.
Rõ ràng là kiểu người đối với ai cũng cảnh giác, phòng bị cực cao.
Ngay cả “nhan sắc thế kỷ” như Nhị ca cũng chẳng thể làm cô mê muội. Nếu đổi lại là phụ nữ khác, e đã sớm thần hồn điên đảo rồi.
Âu Trạch còn nhìn ra được điều đó, huống hồ Dung Cẩn Ngôn.
Bàn tay đang bóp cằm cô bỗng siết mạnh, môi mỏng ghé sát vành tai, giọng khàn khàn, lạnh lẽo: “Không muốn mười triệu à? Yêu cầu của tôi rất đơn giản. Không định nghe thử sao?”
Hơi thở nam tính, mang theo mùi rượu và thuốc lá, phả vào tai khiến Ninh Sơ vừa tê, vừa ngứa, sống lưng run rẩy một trận.
Ninh Sơ ngắm gương mặt nghiêng lạnh lùng, đường nét hoàn hảo đến mức yêu nghiệt của Dung Cẩn Ngôn, trong lòng không nhịn được gào thét: "Quỷ quái!"
May mà định lực cô đủ mạnh, chứ không thì hôm nay đúng là sập bẫy anh rồi.
Cô không né tránh, học theo cách của anh, kề môi đỏ mọng sát tai, giọng ngọt ngào mềm mại như rót mật: “Nếu có ngày tôi muốn... thì sẽ tìm Dung tổng. Nhưng đêm nay thôi, miễn đi.”
Ý tứ rất rõ là cô từ chối.
Dung Cẩn Ngôn buông eo cô, trong mắt dài hẹp loé lên một tia âm u: “A Trạch, nói cho cô ta biết, chiếc sơ mi này trị giá bao nhiêu.”