Chương 27

Lục Chi Hằng thuộc kiểu đàn ông cao lớn, lạnh lùng, mới nhìn đã biết từng bước ra từ quân ngũ, khí chất cứng rắn như thép.

Đường nét sắc lạnh, ánh mắt như chim ưng, toàn thân toát ra hơi thở nguy hiểm, tựa lưỡi dao lóe sáng trong bóng đêm.

Ninh Sơ thầm nghĩ, chỉ một bàn tay của anh thôi cũng đủ bóp chết mình.

Ánh mắt đảo một vòng, chợt nhớ lại lời cô lễ tân ở tập đoàn Dung thị nói – Dung Cẩn Ngôn có thể là gay. Giờ thấy Lục Chi Hằng phản ứng mạnh thế này, chẳng lẽ... hai người là một cặp?

Thôi xong!

Cô đã hắt rượu lên người Dung Cẩn Ngôn hai lần liền, giờ Lục Chi Hằng chắc chắn muốn thay anh tính sổ rồi!

Trong đầu Ninh Sơ xoay vòng nhanh chóng, lập tức quay sang nhìn Âu Trạch – người nãy giờ vẫn dán mắt lên cô mỉm cười ngọt lịm: “A Trạch, lần trước ở sân bay anh có nói muốn mời em ăn cơm mà. Tối nay em rảnh, chúng ta cùng đi ăn khuya nhé?”

Bị gọi tên bất ngờ, Âu Trạch nghe thấy lời Ninh Sơ thì lập tức hóa đá. Khoan đã... anh có từng nói sẽ mời cô đi ăn sao?

Thế nhưng khi nhìn gương mặt tươi tắn yêu kiều của cô, lại nhớ tới dáng vẻ quyến rũ khi cô múa cột, cổ họng anh khẽ trượt một cái, trong phút chốc chẳng giữ nổi lý trí: “Được thôi!”

Ninh Sơ thấy Âu Trạch không vạch trần, thầm thở phào một hơi. Khóe mắt lướt qua Lục Chi Hằng, phát hiện anh ta đã dừng bước. Khóe môi cô cong cong, nở nụ cười ranh mãnh.

May mà cô đủ lanh trí, kịp thời chuyển hướng mục tiêu, nếu không để Lục Chi Hằng nhìn ra cô từng có ý định quyến rũ Dung Cẩn Ngôn, chắc anh ta bẻ gãy xương cô mất!

Dung Cẩn Ngôn nhìn rõ hết những biến hóa tinh vi trên gương mặt cô, khóe môi mỏng lạnh nhạt khẽ nhếch. Đầu ngón tay khẽ dùng lực, khiến trọng tâm Ninh Sơ loạng choạng, cả người ngã nhào về phía trước.

Không lệch một li, ngã thẳng vào người anh.

Bàn tay nhỏ bé chẳng may đập ngay lên gương mặt tuấn mỹ.

Một tiếng rên trầm thấp bật ra, có lẽ là bị cô vỗ đau rồi.

Âu Trạch cùng mấy người khác tận mắt chứng kiến, liền im bặt, không dám thở mạnh.

Người phụ nữ này gan trời!

Âu Trạch thậm chí còn thấy xót thay cho cô – Nhị ca vốn cực ghét phụ nữ tới gần, vậy mà Ninh Sơ chẳng những áp sát mà còn... vỗ mặt anh? Đây không phải tự chui vào hố lửa sao?

Anh vốn còn muốn tối nay đi ăn khuya cùng cô cơ đấy.

Trên người Ninh Sơ chỉ mặc bộ đồng phục bar mỏng manh, hơi thở nóng rực của đàn ông phả nơi mũi và môi, khiến toàn thân cô như có dòng điện lạ lùng chạy dọc từ tứ chi đến tận da đầu.

Cô hốt hoảng rụt tay lại.

Xấu hổ muốn ngồi dậy, nhưng đôi giày cao gót lại vừa trẹo một cái lúc anh kéo, cổ chân đau nhói, chưa kịp đứng đã lại ngã đè xuống người anh lần nữa.

Ninh Sơ nghiến răng chửi thầm.

Ông trời ơi, tại sao cứ ở trước mặt anh, cô lại mất mặt thảm hại thế này chứ?

Đang định chống tay bật dậy, eo thon mảnh khảnh của cô bỗng bị siết chặt – bàn tay to mát lạnh của Dung Cẩn Ngôn đã giữ chặt lấy.

Cô bị ép ngồi trên đùi anh, hoàn toàn không nhúc nhích được.

Len lén liếc sang gương mặt lạnh lẽo như băng của Lục Chi Hằng, da đầu Ninh Sơ tê dại.

Đại ca ơi, đâu phải cô không muốn đứng lên, rõ ràng là Dung tổng không cho đi mà!