Chương 21

Ngay lúc quản lý cúi đầu, ánh mắt ảm đạm, một giọng nữ mang theo tiếng cười lười nhác, lại vừa mềm mại mê hoặc vang lên giữa đại sảnh:

“Có tôi.”

Quản lý nghe thấy giọng Ninh Sơ, trái tim như muốn nhảy vọt ra khỏi cổ họng.

Tốt quá, con nhỏ này không chạy trốn!

Chị ta lập tức nhìn theo hướng giọng nói phát ra.

Giữa ánh mắt của hàng trăm người, Ninh Sơ chậm rãi bước lên sân khấu.

Cô mặc sơ mi trắng, quần short bò, trên mặt thêm một chiếc mặt nạ đỏ đầy bí ẩn.

Đám đàn ông dưới khán đài thấy cô dám thách thức mà lại ăn mặc kín mít, lại còn đeo mặt nạ, lập tức ồ lên những tràng huýt sáo, tiếng la ó chê bai nổi lên không ngớt.

“Cả người cô ta, có chỗ nào so được với Lưu Thuần Nhi đâu? Mau xuống đi, đừng ở đó làm trò cười nữa!”

“Đúng rồi, Lưu Thuần Nhi là E cup đấy, còn cô cùng lắm chỉ C thôi, lấy gì so sánh?”

“Khó trách mặc kín mít thế, chắc tự ti quá còn gì!”

Ninh Sơ chẳng buồn để tâm mấy lời chế giễu đòi cô xuống sân khấu. Cô thản nhiên vén vạt áo sơ mi, khéo léo thắt thành một nút, lộ ra vòng eo nhỏ nhắn chỉ cần một bàn tay đã ôm trọn cùng cái rốn xinh xắn, gợi cảm đến chết người.

Làn da Ninh Sơ trắng như tuyết, thứ trắng trong mịn màng không vết tích, tựa ngọc tựa ngà.

Eo cô còn nhỏ hơn cả Lưu Thuần Nhi, đôi chân thì dài thẳng tắp.

Chỉ cần tùy ý buộc một vạt áo thôi, mà đã khiến cả đám người phía dưới phải ngẩn ngơ, mắt không cách nào dời đi nổi.

Tiếng la ó dần lắng xuống.

Ninh Sơ giơ tay ra hiệu cho DJ, lập tức một bản nhạc rock tiếng Anh bùng lên dữ dội.

Những năm ở nước ngoài, lúc mới sa cơ lỡ vận, cô từng buộc phải đi làm trụ cột trên sàn nhảy bar. Mà để trở thành trụ cột ở sân khấu bar Tây, thì phải dựa vào thực lực thật sự!

Ở một góc sân khấu, Lưu Thuần Nhi thấy có người dám thách thức mình, trong mắt toàn khinh thường cùng mỉa mai.

Cô ta dám vỗ ngực tự xưng là “Nữ hoàng pole dance” số một Hạ Xuyên, chẳng ai dám tranh hạng.

Huống hồ, cái người còn chẳng dám lộ mặt, trốn sau chiếc mặt nạ kia, mà cũng dám bước lên đọ sức với cô ta? Đúng là tự rước nhục!

Thế nhưng, nhìn một lát thôi, ánh mắt vốn kiêu ngạo khinh bỉ kia bỗng chốc biến thành khϊếp sợ, rồi luống cuống.

Nếu như nói Lưu Thuần Nhi chỉ đang cố sức nhảy múa để lấy lòng khán giả, thì người phụ nữ kia lại hơn hẳn một bậc — cô nhảy như hòa vào cây cột, linh hồn tan chảy trong từng động tác, cả người trở thành một bông hoa yêu mị vươn mình trên đỉnh núi, vừa ma mị vừa cao quý.

Động tác của cô, khó gấp mấy lần Lưu Thuần Nhi, nhưng lại được thực hiện một cách ung dung, tự nhiên, thậm chí còn lả lơi mê hoặc đến tận xương tủy.

Chiếc mặt nạ đỏ không những không làm giảm đi sức hút, mà còn khiến cô trở nên huyền bí, càng thêm khiêu gợi.

Mỗi ánh mắt, mỗi cử chỉ, mỗi cái nhếch môi, đều tỏa ra vẻ quyến rũ cùng lạnh lùng từ tận cốt tủy.

Cô không cần khoe thân thể để câu mắt, cô dựa vào chính thực lực của mình.

Thân hình mềm dẻo như thủy linh, dễ dàng leo thẳng lêи đỉиɦ cột, rồi nhẹ nhàng treo ngược, xoay tròn tựa bướm vờn hoa, cuối cùng bay lượn đáp xuống mặt đất.