Chương 20

Ninh Sơ nhận lấy mảnh vải mỏng tang từ tay quản lý, nhìn qua thôi cũng đủ biết mặc lên chỉ che được ba điểm cần che.

Quá tục tằn!

Đám công tử ăn chơi ấy, loại đàn bà nào mà chưa từng chơi qua, càng phô ra lộ liễu lại càng bị coi thường, chả khác nào tự hạ giá mình.

Ninh Sơ bèn tự chọn từ giá treo một chiếc sơ mi trắng cùng quần short bò xanh.

Quản lý thấy thế, hốt hoảng ngăn lại: “Em mặc cái này thì làm sao khiến khán giả máu nóng sôi trào được? Không nghe lời chị, chắc chắn em thua thảm bại cho xem!”

Ninh Sơ khẽ nhướng mày, môi đỏ khẽ cong lên thành một nụ cười câu hồn. Khuôn mặt sáng láng, tinh xảo phối với làn da trắng mịn và chiếc cằm thon gọn, không cần cố gắng cũng toát ra khí chất quyến rũ khó tả.

Quản lý nhìn cô, tim đập loạn vài nhịp. Đúng là không cần ăn mặc hở hang, riêng khí chất thôi cũng đủ làm người ta ngẩn ngơ. Chị ta run run hỏi: “Em... thật sự được chứ?”

Ninh Sơ nháy mắt một cái, ánh mắt mơ hồ như biết câu hồn người. Trái tim quản lý càng đập nhanh, vội vã gõ lên vai cô một cái: “Con yêu tinh nhỏ này, may mà chị không phải les đấy nhé!”

Khi Ninh Sơ và quản lý bước ra đại sảnh, không khí đã nóng đến cực điểm.

Bên dưới, từng đợt tiếng hò reo gọi tên Lưu Thuần Nhi vang lên như sóng.

Ninh Sơ ngước mắt, ánh nhìn vừa lạnh vừa cười cợt quét về phía sân khấu.

Lưu Thuần Nhi, đúng như cái tên, gương mặt thanh thuần xinh đẹp, tựa đóa tuyết liên mọc giữa núi cao, tinh khiết không vương bụi trần. Giờ phút này, cô ta mặc một bộ bikini trắng, tóc dài buông xõa, mặt mộc không son phấn.

Sự trong trẻo và gợi cảm được hòa trộn một cách hoàn hảo.

Đám đàn ông phía dưới điên cuồng vì cô ta, hét hò, gào thét như mất trí.

Xét về nhan sắc tổng thể, Lưu Thuần Nhi kém xa Ninh Sơ. Thứ duy nhất hơn... chính là vòng một!

Theo ước lượng bằng mắt của Ninh Sơ thì phải cỡ... E!

Cùng với từng động tác khó, hai khối thịt kia lại nhấp nhô mãnh liệt, khiến đám đàn ông bên dưới như muốn bùng nổ mạch máu.

Quản lý nhìn Lưu Thuần Nhi, rồi lại nhìn sang Ninh Sơ, tuyệt vọng kêu lên: “Xong rồi! Con bé này vừa khıêυ khí©h vừa bán mạng, đem cả vũ khí chí mạng ra xài rồi. Còn em, kín bưng thế kia, lấy gì mà thắng được?”

Lưu Thuần Nhi kết thúc màn múa bằng một cú xoạc chân, khiến khán giả gào rú điên đảo. Ninh Sơ lại ung dung huýt sáo theo, thái độ nhàn nhã đến mức đối lập hẳn sự căng thẳng của quản lý: “Thua thì thua thôi, em đâu đến đây để so thịt nhiều thịt ít.”

Quản lý: “...”

Một khúc nhạc kết thúc, tiếng vỗ tay, tiếng gào thét gọi tên vang dội không ngừng.

MC cầm micro, tươi cười nói: “Quả nhiên Thuần Nhi xứng danh trụ cột của bar Dạ Sắc! Tôi nghĩ vương miện Nữ vương múa cột tối nay, chắc chắn lại thuộc về Thuần Nhi rồi! Nếu tôi nhớ không nhầm thì từ khi cô ấy đến bar, chưa một ai từng đánh bại được đúng không nào? Vậy thì, tối nay có ai dám bước lên thách thức Thuần Nhi không?”

Nghe vậy, quản lý vội định đẩy Ninh Sơ ra sân khấu, nhưng vừa quay đầu lại — Ninh Sơ biến đâu mất rồi!

Chẳng lẽ cô nàng sợ hãi bỏ chạy giữa chừng?

Nghĩ cũng phải, đẹp thì đẹp, nhưng kỹ năng nhảy múa chắc chắn không thể bằng Lưu Thuần Nhi.