Cô thư ký dáng người nóng bỏng, áo sơ mi trắng ôm trọn đường cong gợi cảm, cổ áo hơi mở, cúi xuống một cái, cả khoảng trắng mát mắt liền phô ra ngay trước mặt Dung Cẩn Ngôn.
“Dung tổng, đây là báo cáo ngài cần".
Cô thư ký bị ánh mắt anh lướt qua liền đỏ mặt, tim đập thình thịch.
Dung Cẩn Ngôn nhìn hàng mi dài của cô thư ký trẻ khẽ run như cánh bướm. Anh đặt khăn tay xuống, giọng nhạt lạnh vang lên: “Cô tên gì?”
Cô thư ký trẻ cho rằng tổng giám đốc đã để ý mình, tim đập thình thịch như muốn nhảy khỏi l*иg ngực, hưng phấn đến mức run rẩy: “Tôi... tôi tên Trần Lộ Lộ.”
“Lộ Lộ?”
Dung Cẩn Ngôn hơi nhướng mày, giọng nhàn nhạt như gió lạnh lướt qua. “Nghe cứ như cái tên bước ra từ hộp đêm vậy. Còn cái áo phanh ngực này... cô định khoe cho ai xem? Cho tôi à? Xin lỗi, mắt tôi chưa mù.”
Âm điệu anh không nhanh không chậm, không cao không thấp, lạnh nhạt và điềm tĩnh. Nhưng từng lời lại như dao bén, khiến Trần Lộ Lộ đỏ bừng mặt, xấu hổ đến muốn chui xuống đất.
Ngày mới vào công ty, trưởng phòng nhân sự đã cảnh cáo cô tuyệt đối đừng mơ tưởng gì ở trước mặt tổng giám đốc.
Thế nhưng, ngay từ lần đầu gặp anh, cô đã hoàn toàn bị cuốn hút.
Anh quá hoàn mỹ, từng cử chỉ đều mang phong thái tao nhã, cao quý của công tử thế gia. Ngoại trừ sự lạnh lùng khó gần, cô không tìm ra một điểm nào đáng chê trách.
Trong công ty có không ít đồng nghiệp nam ái mộ cô, nhưng cô chẳng coi ai ra gì.
Cô thích anh đến thế, ngày ngày tình nguyện ở lại tăng ca cùng anh, sáng sớm chạy đến pha cà phê cho anh. Cho dù anh không thích mình, nhưng cũng không cần nhục nhã cô đến mức này chứ!
Nước mắt lấp lánh trong mắt Trần Lộ Lộ, sắp rơi xuống.
Dung Cẩn Ngôn hoàn toàn làm ngơ, cúi đầu xem báo cáo. Thấy cô vẫn đứng lù lù ở đó, anh thản nhiên nhấc điện thoại bàn, ấn nội tuyến: “Vệ Thâm, vào đây.”
Vệ Thâm vừa bước vào, nhìn sắc mặt thản nhiên của tổng giám đốc mà tim bất giác thót lại. Là trợ lý riêng, anh hiểu rất rõ tính khí của Dung Cẩn Ngôn.
Càng bình tĩnh lạnh nhạt, càng khiến người khác sợ hãi.
Vệ Thâm liếc qua cô thư ký ăn mặc phô phang, lập tức hiểu ra chuyện gì. Mồ hôi lạnh toát ra trên trán, anh cẩn trọng nói: “Dung tổng, sau này tuyệt đối sẽ không còn chuyện như vậy nữa. Tôi sẽ đưa thư ký Trần đến phòng nhân sự làm thủ tục nghỉ việc ngay.”
Nghe vậy, Trần Lộ Lộ run bắn, suýt thì ngất xỉu tại chỗ.
Ninh Sơ mặc chiếc váy đỏ rực, đứng dưới tòa nhà trụ sở chính của Tập đoàn Dung thị – công trình mang tính biểu tượng của Hạ Xuyên.
Tòa cao ốc vυ"t tận mây xanh, nguy nga hùng vĩ, khí thế bức người.
Ninh Sơ giày cao gót lộp cộp, khóe môi vẽ một nụ cười quyến rũ, tự tin bước vào sảnh lớn.
Nhưng vừa mới đến thang máy, cô đã bị lễ tân chặn lại.
“Tiểu thư, xin hỏi cô tìm ai?”
Ninh Sơ tháo kính râm, nở nụ cười sáng rỡ: “Tôi tìm Dung thiếu gia.”
“Dung thiếu gia? Ý cô là tổng giám đốc của chúng tôi sao?”
Bình thường phụ nữ đến tìm tổng giám đốc, chưa ai dám gọi như thế. Lẽ nào người phụ nữ đẹp tựa yêu tinh này, lại thân quen với tổng giám đốc thật?
Lễ tân lập tức không dám sơ suất: “Cô có hẹn trước không?”