Chương 14

Nếu bây giờ quay về, cô có thể tưởng tượng được cơn bão tố đang chờ sẵn.

Cô đón taxi thẳng đến bệnh viện.

Nghe tiếng cửa mở, Tiểu Tuyết giật mình tỉnh giấc.

“Chị, sao chị lại đến?”

“Ban đêm chị đến ở cùng em.”

Đôi mắt tròn long lanh như nho của Tiểu Tuyết mở to: “Thật không? Lâu lắm rồi em chưa được ngủ chung với chị.”

Tiểu Tuyết nhỏ hơn Ninh Sơ ba tuổi, nhìn cô bé ngây thơ hồn nhiên như thế, sống mũi Ninh Sơ chợt cay xè: “Thật đó, chị đi rửa mặt cái đã.”

“Vâng ạ.”

Ninh Sơ thuê thêm một giường gấp bên cạnh, đêm đến nằm sát cạnh giường bệnh của Tiểu Tuyết, hai chị em nắm tay nhau, vui vẻ nhắc lại những kỷ niệm tuổi thơ.

Đợi Tiểu Tuyết ngủ say, Ninh Sơ khẽ tựa người vào mép giường, thì thầm: “Dù phải trả giá thế nào, chị cũng nhất định sẽ chữa khỏi cho em.”

Ninh Sơ ở liền trong bệnh viện ba ngày, ngoài giờ rảnh ra thì gửi hồ sơ xin việc, còn lại đều ở cạnh Tiểu Tuyết.

Đinh Mạn Lệ và Ninh Đông Hải đã gọi cho cô không biết bao nhiêu lần, nhưng cô chẳng buồn nghe.

Họ đã đẩy cô xuống hố lửa, cô nào phải thánh mẫu để mà còn thương xót gì nữa.

Đến ngày thứ năm gửi hồ sơ, Ninh Sơ nhận được cuộc gọi từ phòng nhân sự của N.E, thông báo mời phỏng vấn.

Ngày hôm sau, cô hừng hực khí thế đến N.E. Sau vòng sơ khảo và phỏng vấn ban đầu, nhân viên tuyển dụng nhìn cô cười nhạt: “Cô Ninh, ngoại hình tốt, kinh nghiệm phong phú, chỉ tiếc một điều... bằng cấp không đủ!”

Không chỉ N.E, mà cả những công ty khác cô đi phỏng vấn, lý do từ chối đều y hệt nhau.

Có gì đó không bình thường.

Ninh Sơ không tin với kinh nghiệm làm việc ở nước ngoài, về nước rồi mà lại chẳng tìm nổi một công việc tử tế.

Quả nhiên, sau khi tìm gặp được quản lý của một công ty, kiên trì gặng hỏi, cuối cùng cô cũng có đáp án.

Hóa ra cô đã đắc tội với một nhân vật mà tất cả doanh nghiệp ở Hạ Xuyên cũng không dám chọc vào.

Nghĩ tới nghĩ lui, Ninh Sơ thấy người mình đắc tội chỉ có mỗi Dung Cẩn Ngôn.

Dĩ nhiên, cô cũng làm phật lòng nhà họ Ninh, nhưng họ nào có đủ thế lực để khiến các công ty lớn ở Hạ Xuyên đồng loạt quay lưng với cô.

Ngồi khoanh chân trên ghế, Ninh Sơ bực bội cắn một miếng táo.

Dung thiếu gia, không ngờ anh nhỏ mọn vậy chứ!

Chẳng phải chỉ nói vài câu khiến anh khó xử thôi sao? Hơn nữa, rõ ràng là anh ra tay sỉ nhục tôi trước.

“Chị, chị sao thế?” Tiểu Tuyết thấy lúc thì chị cau mày, lúc thì bật cười lạnh, lo lắng hỏi.

Ninh Sơ ném hạt táo một phát chuẩn xác vào thùng rác, đứng dậy chỉnh lại váy, cười rạng rỡ: “Không sao, chị khỏe lắm!”

“Dung thiếu gia là ai thế? Em nghe chị lẩm bẩm mắng anh ta.”

Ninh Sơ chống cằm, liếc ra bầu trời u ám ngoài cửa sổ, nhướng mày: “Trưa nay chị không ăn cùng em đâu, chị phải đi tìm con heo rừng lớn mà chị vừa mắng.”

“Con heo rừng lớn? Ý chị là Dung thiếu gia à? Anh ta chắc xấu lắm, lại gia trưởng đúng không?”

Khóe môi Ninh Sơ cong lên, ý cười càng sâu: “Đúng rồi, Tiểu Tuyết của chị thông minh ghê.”

Tập đoàn Dung thị, văn phòng tổng giám đốc.

Một người đàn ông vừa bị mắng thành “heo rừng lớn” bất ngờ hắt xì. Anh rút chiếc khăn tay kẻ ca-rô gấp gọn, vừa ngẩng lên đã thấy cô thư ký trẻ mang tập tài liệu bước vào.