Chương 12

Anh vươn ngón tay dài khẽ nâng cằm cô: “Biết hậu quả của việc nói đàn ông... không được không?”

Trong giọng nói nhàn nhạt ấy, mơ hồ đã mang nguy hiểm.

Ninh Sơ cong môi cười ranh mãnh, như con hồ ly nhỏ: “Không biết.”

Lời vừa dứt, môi mỏng lạnh lẽo của anh đã phủ xuống mạnh mẽ.

Ninh Sơ ngây dại gần mười giây, đầu ngón tay run rẩy chống vào l*иg ngực anh. Trong lòng dấy lên khó chịu, cô muốn đẩy ra, nhưng do dự vài giây rồi lại biến thành siết chặt áo sơ mi anh.

Cô khép mắt, khẽ đáp trả nụ hôn ấy.

Nhưng gần như ngay lúc cô vừa đáp lại, môi dưới liền truyền tới một trận đau rát.

Anh buông môi cô ra, để lại vết máu rướm đỏ. Môi mỏng lướt sát vành tai cô, giọng khàn khàn lạnh nhạt: “Bây giờ thì thấy tôi có được không?”

Vành tai trắng ngần của Ninh Sơ nhuộm hồng mỏng manh. Cô muốn bật cười, giả vờ thản nhiên, nhưng khóe môi lại run run: “Tôi chỉ hỏi anh có được không thôi, đâu có nói anh không được...”

Dung Cẩn Ngôn đứng thẳng người, mắt lạnh nhạt nhìn cô: “Tôi không phải người tốt, nhưng cũng không muốn có em. Biết vì sao không?”

Ninh Sơ cắn môi, linh cảm xấu ập đến.

Quả nhiên, anh nói...

“Vì tôi chỉ cần đàn bà... sạch sẽ.”

Chỉ cần đàn bà sạch sẽ?

Chuyện này, cô quả thật không làm được.

Bốn năm trước, cô đã bị hủy hoại rồi.

Ninh Sơ đưa ngón tay thon trắng khẽ chạm vào môi bị cắn rách, đầu lưỡi nhẹ nhàng liếʍ qua.

Một động tác vô thức, nhưng khi là cô thực hiện, lại thành muôn vàn phong tình, quyến rũ chết người.

Nhìn chấm máu tươi dính trên đầu lưỡi hồng mềm ấy, yết hầu Dung Cẩn Ngôn khẽ động.

Ninh Sơ không nhận ra ánh mắt anh thoáng trở nên sâu tối. Cô chỉnh lại quần áo xộc xệch, vừa định đẩy anh ra để rời đi, đầu ngón tay chạm vào l*иg ngực rắn chắc thì anh lại cúi đầu, chiếm lấy đôi môi còn vương máu kia.

Cô hoàn toàn không ngờ, vừa mới nhục mạ mình, anh còn dám hôn thêm lần nữa!

Thoáng chốc, máu trong người cô dồn thẳng lêи đỉиɦ đầu.

Cô ra sức giãy giụa, muốn đẩy anh, nhưng chiều cao và sức lực cách biệt rõ ràng.

Anh bề ngoài trông có vẻ gầy, nhưng vòng tay lại như xích sắt khóa chặt. Bàn tay kia siết sau gáy cô, hôn càng sâu càng dữ dội.

Ninh Sơ phát điên mất thôi!

Cô cũng chẳng hiểu nổi bản thân. Rõ ràng phải thấy ghê tởm, vậy mà lại có chút hoang mang, thậm chí tim còn loạn nhịp.

Thật là quỷ ám rồi!

Cô thừa nhận, anh đẹp, dáng chuẩn, thân phận càng khỏi bàn. Nhưng cô từng ở nước ngoài, loại đàn ông đẹp trai nào chưa gặp? Từ bao giờ cô lại luống cuống, tim đập sai nhịp vì một người đàn ông?

Chắc chắn là do uống rượu!

Trong đầu không ngừng nhắc nhở bản thân, anh vừa sỉ nhục cô, cô phải đẩy ra, phải bắt anh biến đi!

Nhưng hơi thở nặng nề nóng bỏng của anh cứ quẩn quanh bên tai, khiến đầu óc cô rối tung.

Ninh Sơ nghiến răng, dồn sức đẩy vai anh: “Anh... buông ra!”

Bàn tay to của anh chống ngay bên đầu cô, khí thế bức người. Khuôn mặt tuấn mỹ đầy nguy hiểm vẫn kề sát, hơi thở nóng rực phả xuống: “Đây không phải là thứ em muốn sao?”

Ninh Sơ rũ xuống hàng mi dày cong, ngón tay thon dài khẽ luồn vào mái tóc xoăn rối bời. Cô không nhìn anh, chẳng muốn thấy đôi mắt lạnh lùng bạc bẽo ấy: “Tôi phải nói thật với anh... tôi quả thật đã không còn trong sạch nữa...”