Nửa phút sau, một giọng nói vang lên ngoài cửa phòng:
"Tổng tài, là ngài sao?"
Ngạc nhiên thay, đó lại là giọng của trợ lý đang nghỉ phép cả tháng của tôi.
"Là tôi."
Không kịp giải thích nhiều, trợ lý từ bên ngoài hùng hục tông cửa hai phát, thấy không ăn thua, liền hét vọng vào: "Tổng tài lùi lại, tôi lấy rìu cứu hỏa phang cửa!"
Tôi lùi về sau mấy bước, lát sau nghe thấy tiếng cửa rầm rầm rung chuyển, rồi những tiếng chặt mạnh vang lên, ánh sáng lọt vào.
Ngay sau đó, trợ lý đạp mạnh một cú, cánh cửa đổ ầm.
"Tổng tài, ngài không sao chứ?"
Tôi lắc đầu.
[Má nó! Vịt đến miệng còn bay!]
[Không lẽ lại bị đứa khác hớt tay trên?]
[Nhưng mà trừ tôi ra, tổng tài định kiếm đâu ra gái? Chẳng lẽ kêu mấy em "Miss" tới giải độc cho ổng? Cho dù là tổng tài Mary Sue thì chuyện này cũng khó mở lời chứ?]
[Nhưng mà đừng có làm người ta tèo thật đó nha! Cây hàng 18cm của bà!]
*
Nuông chiều chim hoàng yến: "Em trốn tôi đuổi, em có chạy đằng trời..."
*
Xe cảnh sát lại một lần nữa hú còi đến. Mấy anh cảnh sát này mặt tôi nhớ rõ mồn một, chắc họ cũng chẳng lạ gì tôi.
Mấy cậu cảnh sát trẻ phía sau nhìn tôi với ánh mắt vừa nể phục vừa thương hại, tôi nghe rõ mồn một có người nói: "Tháng này đi làm việc này lần thứ tư rồi, làm tổng tài cũng không dễ ăn đâu."
Sau khi đội trưởng cảnh sát áp giải người phụ nữ tình nghi liên quan đến vụ bắt cóc và cưỡиɠ ɧϊếp đi, đội ngũ bác sĩ riêng của tôi cũng nhanh chóng đến nơi.
Quả không uổng đồng tiền bát gạo , tình trạng khó chịu trên người tôi nhanh chóng được loại bỏ. Tôi bảo họ lấy một ống máu để kiểm tra xem có thể phân tích ra thành phần dược chất hay không.
"Có thể là một loại thuốc kí©h thí©ɧ dạng hít, sau khi dùng độ nhạy của giác quan tăng lên đáng kể, tác dụng phụ là gây ra ham muốn tìиɧ ɖu͙© mãnh liệt, dẫn đến thần trí mơ hồ."
"Xem thử có thể chiết xuất và tái tạo được không, nếu được thì nghiên cứu cách giảm thiểu tác dụng phụ."
À ha, cái thứ xuân dược mà lại có khả năng khuếch đại giác quan đến mức đó, đáng lẽ phải được ứng dụng trong huấn luyện chứ. Nếu loại bỏ được tác dụng phụ, vậy thì công ty dược phẩm của tôi trong vòng năm năm tới khỏi lo ế hàng.
Tôi nở một nụ cười tự tin, hỏi trợ lý: "Mọi chuyện ổn thỏa cả rồi chứ?"
Trợ lý nói nhà có việc, xin nghỉ đông một tháng, giờ đã qua nửa tháng rồi.