Chương 8

[Nhanh lên, xé nát em đi, chà đạp em đi! Đừng có kiểu nể nang vì em là "bé hoa" yếu đuối!]

Cái giọng oang oang trong đầu cô ta làm não tôi muốn nổ tung. Chịu hết nổi cái kiểu tra tấn cả về thể xác lẫn tinh thần này, tôi vội túm lấy cổ tay cô ta.

Trong khoảnh khắc ấy, một tiếng thét chói tai vang lên trong tâm trí cô ta:

[Đúng cái cảm giác này! Phê chữ ê kéo dài! Cái mặt này, cái xương quai hàm chết tiệt này... tôi chịu được, tôi chịu đấm ăn xôi! Tôi кайфую!]

[Alo hệ thống, anh tổng tài cháy quá trời, lỡ mai tôi đuối quá, ngủm luôn thì sao? Nếu tôi lăn ra bất tỉnh nhân sự, cậu nhớ bơm cho anh ta mũi thuốc tê nha, tôi còn phải chạy deadline "bầu bí" nữa đó.]

Mặt tôi lạnh tanh, bỏ ngoài tai tiếng ồn ào của cô ta, tôi chộp lấy cái khăn trải giường, trùm kín người cô ta lại.

Lúc đầu cô ta còn giả bộ ngại ngùng, lải nhải mấy cái thứ "rác" màu hồng phấn trong đầu tôi. Đến khi bị tôi quấn chặt như một con nhộng trắng, cô ta mới tá hỏa nhận ra có điềm, nhưng đã quá muộn.

Tôi thở hắt ra một hơi nặng nề, quẳng cô ta lên giường. Người phụ nữ bắt đầu vặn vẹo điên cuồng, cả người cứ ngoằn ngoèo như con sâu lông phiên bản XXL. Tôi lạnh giọng cảnh cáo: "Đừng cử động, nếu không, tôi cũng không chắc điều gì sẽ xảy ra đâu."

[Dù em rất muốn nghe câu đó, nhưng tình huống này có vẻ không ổn chút nào! Sếp ơi, kịch bản này có lẽ hơi sai lệch rồi!]

Cô ta thừa biết điểm mạnh của mình, liền thủ thỉ ngọt ngào, khẽ rêи ɾỉ như thể đã hoàn toàn mất ý thức, từng lời cầu xin tôi giúp đỡ.

Tôi chẳng buồn để ý đến tiếng gọi của cô ta, rút điện thoại ra.

Ngay từ lúc định gọi cho bảo vệ bên ngoài, tôi đã nhận ra nơi này bị cái gì đó chắn sóng, điện thoại căn bản không thể liên lạc được.

Hay ho đấy, đúng là một hệ thống thú vị.

Đã rơi vào tay tôi rồi thì đừng hòng trốn thoát.

Bọn chúng chuẩn bị khá kỹ càng, thủ đoạn cũng vượt xa hiểu biết thông thường của thế giới này, tiếc là chúng chỉ chặn sóng điện thoại mà lại quên mất bộ đàm.

Tôi lấy ra chiếc bộ đàm mini cải tiến từ trong tay áo.

Cô ta dường như nhận ra điều gì đó, vội vàng thay đổi vẻ mặt mơ màng, bắt đầu thương lượng với tôi: "Anh tổng tài, hiện tại bên cạnh anh chỉ có em là phụ nữ, em nguyện ý giúp anh giải độc! Loại thuốc này mạnh lắm, nếu không giải kịp thì anh sẽ chết đấy!"

Tôi vẫn cứ thế nhấn nút gọi.