Vào nhầm phòng: “Anh trúng độc rồi, không có tôi, anh sẽ chết...”
*
Tối nay có một buổi tiệc lớn.
Số người muốn mời tôi dự tiệc nhiều không kể xiết. Dù ánh hào quang của tôi luôn lấn át tất cả, kể cả nhân vật chính của bữa tiệc, nhưng ai nấy đều xem việc mời được tôi tham dự là một niềm vinh hạnh.
Tôi chọn bừa một bộ đồ trong đống quần áo đã được những nhà thiết kế nổi tiếng chuẩn bị sẵn, rồi lên đường đến buổi tiệc.
Bữa tiệc tối lần này vẫn nhàm chán như mọi khi. Sau khi từ chối bảy người tới bắt chuyện, né tám người có ý định hắt nước lên quần áo tôi, và chịu đựng chín người - cả nam lẫn nữ - đứng trước mặt khoe thân thể, cuối cùng tôi cũng hoàn thành chỉ tiêu xã giao trong ngày, đồng thời chốt được hai thương vụ hợp tác.
Để tự chúc mừng thành công nho nhỏ này, tôi nhấp một ngụm rượu sâm banh.
Mùi vị thật tệ. Tôi thầm nghĩ, lần sau vẫn nên tránh dùng đồ ăn thức uống bừa bãi ở bên ngoài.
Tôi xoa huyệt thái dương, đau đầu vì tinh dầu kém chất lượng trong ly rượu khiến tôi suýt sặc. Dù địa điểm tổ chức bữa tiệc lần này khá xa, trời thì đã tối, và đúng ra đã đến lúc nên đi ngủ, nhưng tôi vẫn không định ở lại căn phòng mà chủ tiệc đã chuẩn bị cho khách mời.
Tôi rất kén chọn chỗ nghỉ ngơi, vì vậy trước khi đến đây, quản gia đã thay tôi mua sẵn một tòa biệt thự ở khu vực này, trang trí theo đúng phong cách tôi thích. Thậm chí còn đưa mấy đầu bếp quen tay của tôi đến trước, để bảo đảm mọi thứ có thể khiến tôi có cảm giác như đang ở nhà.
Chỉ là... hình như ly sâm banh vừa rồi có độ cồn hơi cao. Tôi cảm thấy một luồng hơi nóng dâng lên từng đợt, tầm nhìn bắt đầu mờ đi.
Rượu gì mà nặng thế không biết?
Tôi đưa tay đỡ trán, cảm thấy có điều bất ổn. Vừa định gọi vệ sĩ, thì đầu óc chợt choáng váng, rồi trong nháy mắt, tôi phát hiện ra bản thân đã... không hiểu sao lại xuất hiện trong một căn phòng xa lạ.
Nhìn cách bài trí, đây rõ ràng là phòng nghỉ dành cho khách mà chủ nhân bữa tiệc chuẩn bị.
Tôi giơ tay xem đồng hồ... vậy mà chỉ mới trôi qua vài giây.
Trên người bắt đầu nóng ran. Lúc này, tôi ngửi thấy trong không khí có một mùi hương mơ hồ, mùi thơm lạ lẫm và ám muội. Từ nơi nào đó không xa, vang lên tiếng rêи ɾỉ khẽ khàng của một người phụ nữ. Giọng cô ta rất dễ nghe, âm thanh mềm nhẹ như một chiếc lông vũ khẽ lướt qua lòng tôi, để rồi hơi nóng trong cơ thể càng lúc càng dâng lên, như bị thiêu đốt từ bên trong.
Không ngờ... tôi lại bị hạ thuốc.
Tôi tức giận đến bật cười, tôi từ nhỏ đã được huấn luyện kháng độc, bên cạnh lúc nào cũng có đội ngũ y tế theo sát. Vậy mà vẫn có kẻ dám ra tay với tôi?
Có ý tứ.