Tôi mỉm cười đầy ẩn ý: "Nam phi?"
"Ngài có biết rằng nhà Chu chỉ tồn tại được ba đời rồi suy vong, sau nhà Chu còn trải qua hàng chục lần thay đổi triều đại, bây giờ bên ngoài đã không còn hoàng đế nữa."
Quỷ hoàng đế giật mình: "Không thể nào! Ngươi đang dối trá! Đại Chu của ta sẽ tồn tại vĩnh hằng!"
"Tôi nghĩ ngài nên nhớ đến Nam triều ở phía nam của ngài. Lúc ngài còn sống, hai bên vẫn còn thế lực ngang nhau. Con cháu của ngài không bằng ngài, trong khi ba đời hoàng đế kế tiếp của Nam triều đều là những bậc minh quân hiếm có, lẽ tất nhiên không thể chống lại được sự tấn công của Nam triều."
"Không đúng! Nếu bây giờ bên ngoài đã không còn hoàng đế, vậy ai sẽ thống trị thiên hạ? Ai là chủ nhân của thiên hạ này?"
"Là muôn dân."
*
Tôi dẫn hắn đến bảo tàng lịch sử.
Quỷ hoàng đế nhìn thấy những hiện vật trong bảo tàng, vẻ uy nghiêm trên mặt từng chút một tan vỡ.
"Chảo của ta, cốc của ta, long bào của ta và cả chậu rửa mặt của ta!"
Hắn không thể tin nổi nhìn vào tủ kính rồi lại nhìn tôi, da mặt hơi run rẩy: "Các ngươi... các ngươi thật là vô phép!"
Tôi nhìn theo hướng hắn chỉ, nơi đó trưng bày một chiếc qυầи ɭóŧ mà hắn từng mặc.
Tôi mỉm cười: "Những thứ này đều có giá trị nghiên cứu lịch sử. Chẳng phải các ngài cũng thích sưu tầm những bảo vật kỳ lạ của các triều đại trước sao?"
"Hai chuyện này hoàn toàn khác nhau!"
Hoàng đế thở dốc, tôi hơi lo lắng hắn sẽ không chịu nổi mà ngất đi, lần sau tỉnh lại thì không biết là bao giờ.
Cho đến khi hắn nhìn thấy ngọc tỷ truyền quốc, hắn mới thở phào nhẹ nhõm: "May mắn thay, ngọc tỷ của đại Chu ta không rơi vào chốn ô uế như thế này."
Tôi nhướng mày: "Ngài có thể nhận ra đây là đồ giả?"
"Đây là ngọc tỷ của ta, lẽ đương nhiên là nhận ra được!"
Tôi trầm ngâm suy nghĩ.
Đi đến khu vực giới thiệu tiểu sử của quỷ hoàng đế, hắn càng bị kích động đến mức hồn bay phách lạc.
"Đây hoàn toàn là lời bịa đặt! Ta khi nào coi trọng hạng người này! Chẳng qua là thực hiện kế sách nâng cao rồi hạ bệ, khiến hắn kiêu ngạo mà quên mình, từ đó triệt để tiêu diệt tên gian thần này, sao lại thành ra không phân biệt được phải trái!"
"Còn chỗ này, đại tướng quân vốn là trung thần của nước ta, khi nào lại trở thành nam sủng của ta! Hơn nữa, đại tướng quân thô kệch, mặt mũi dữ tợn, giống như người rừng, từng chinh chiến sa trường, chỉ cần tháo mặt nạ ra là khiến ba quân khϊếp sợ, ta có điên mới đưa hắn vào trướng!"
"Còn chỗ này..."
Hắn từng chữ từng chữ đọc phần giới thiệu tiểu sử của mình. Có một số đoạn được hắn khen ngợi hết lời, khiến hắn vô cùng khoái chí, nhưng phần lớn những sự tích đều bị hắn chửi rủa thậm tệ, chẳng có chút giá trị nào.
Sau khi tham quan bảo tàng xong, tôi nhìn quỷ hoàng đế vẫn còn đang giận dữ, hỏi: "Ngài có muốn trở lại cung điện của mình không?"
"Đương nhiên là có! Ngươi có cách nào sao?"
Tôi mỉm cười: "Đương nhiên là có."
Mười phút sau, ngọc bội cùng quỷ hoàng đế được bộ phận đặc biệt đến đón đi.
Tối hôm đó, bảo tàng có thêm một cố vấn cấp cao.
Còn tôi, cũng nhận được một tấm bằng khen.
Trên đó viết:
[Nhặt được hoàng đế không giấu.]
[Tấm gương mẫu mực của thời đại.]
*
Tôi vốn nghĩ sau khi giao nộp quỷ hoàng đế cho quốc gia, tôi sẽ được nghỉ ngơi một thời gian, không ngờ ngày hôm sau trong nhà tôi lại xuất hiện một con quỷ nam.
Con quỷ này cao lớn, mày râu rậm rạp, mặc một chiếc áo choàng lông chồn sang trọng, bước đi oai vệ như rồng như hổ, toát ra một khí thế dữ dội.
Ông ta hứng thú nhìn tôi từ trên xuống dưới, ánh mắt đầy vẻ dò xét.
Gần đây tôi không nhặt được thứ gì kỳ lạ: "Sao ngài lại ở đây?"
Người đàn ông gãi đầu, ngồi xuống ghế sofa bên cạnh tôi một cách thoải mái: "Không biết nữa, chẳng có ký ức gì cả, tỉnh dậy thì đã ở đây rồi."
"Tôi nhìn cậu thấy rất hợp mắt, theo tôi đi, tôi sẽ bảo vệ cậu."
"Ngài là người tỉnh D?"
Người đàn ông mở to mắt ngạc nhiên: "Sao cậu biết? Tôi nghĩ giọng tôi cũng không nặng tiếng địa phương lắm."
"..."
Tôi nhìn chằm chằm vào mặt ông ta, càng nhìn càng thấy quen thuộc.
Trong đầu tôi nhanh chóng hiện ra ảnh để so sánh, quả nhiên, ông ta giống đại gia ngành thép tỉnh D đến bảy tám phần, đặc biệt là đôi mắt sắc bén, như được đúc từ một khuôn.
Tôi và đại gia ngành thép luôn duy trì mối quan hệ hợp tác kinh doanh tốt đẹp.
Chiếc bút xoay hai vòng trên đầu ngón tay, tôi nhấc điện thoại gọi cho hắn.