Đông Phương khẽ ho một tiếng, chậm rãi nói:
"Đúng vậy, nhà Bắc Minh đang nghiên cứu một loại thuốc nhuộm đen nhất thế giới."
"... Nghe có vẻ rất đen tối."
Đông Phương kéo nhẹ sợi xích, lôi tôi sát lại gần:
"Đừng nói chuyện người khác nữa, nói về chúng ta đi... được không?"
Hắn đưa tay chạm nhẹ vào khóe mắt tôi, giọng trầm thấp:
"Ngay từ lần đầu nhìn thấy em, tôi đã không còn kiểm soát được bản thân."
Tôi lạnh lùng đáp:
"Đây là lần cuối cùng, buông tôi ra."
Hắn bật cười khẽ, ánh mắt không rời:
"Không thể."
Mười phút sau.
Tôi chậm rãi bước qua thân thể hắn nằm bất động trên mặt đất, giọng bình thản vang lên:
"Thật không ngờ... Anh là người đầu tiên dám từ chối tôi. Ấn tượng đấy - anh đã thành công thu hút sự chú ý của tôi."
*
Đêm khuya. Cả ngày tôi chỉ húp được một ngụm canh, đói đến mức dạ dày quặn lên từng cơn. Tôi lững thững vào bếp, gọi qua loa một phần cơm.
Bắc Minh lặng lẽ ngồi xuống phía đối diện.
Hắn nhìn tôi, im lặng. Không nói một lời nào, nhưng trong ánh mắt là cả một trời chờ đợi và u uẩn.
Tôi lạnh lùng hỏi:
"Anh đến đây làm gì?"
Hắn chậm rãi lấy từ trong ngực ra nửa cuốn tập tranh, giọng trầm nhẹ:
"Tôi đã tìm em rất lâu... Tôi thật sự rất nhớ em."
Chỉ là thấy hắn bị mấy đứa trẻ trong nhà Bắc Minh ức hϊếp quá đáng, tôi ra tay giúp một chút.
“Chuyện nhỏ, không đáng kể.”
Hắn khẽ nhìn tôi, giọng trầm thấp:
“Em là người đầu tiên đứng về phía tôi suốt ngần ấy năm.”
“Lúc đó, tập tranh của em bị xé nát. Tôi nhặt lại được một nửa, phần còn lại vỡ vụn quá nhiều, chẳng thể ghép nổi. Từ lâu, tôi đã muốn nói lời cảm ơn.”
Tôi múc một thìa canh trứng, nuốt chậm, rồi nghiêng đầu hỏi:
“Vậy nên... cách anh cảm ơn tôi là cho tôi uống thuốc mê à?”
Tay Bắc Minh khẽ run, giọng trầm lặng nhưng đầy căng thẳng:
“Cửa hàng này là của tôi. Bây giờ, nơi này chỉ còn lại hai người - tôi và em. Tôi cho em một cơ hội cuối cùng... Hãy ở bên tôi, được không?”
Tôi đáp, dứt khoát:
“Tôi sẽ không ở bên anh.”
Hắn bật cười, tiếng cười vang lên như một nhát cắt vào màn đêm, chất chứa sự điên cuồng:
“Tôi biết. Tôi đã sớm biết... Em sẽ không chọn tôi.”
Hắn đứng dậy, ánh mắt đỏ hoe như lửa:
“Nhưng dù vậy... tôi tuyệt đối không để ai cướp mất ánh trăng của tôi!”
Hắn rút ra một con dao nhọn, hướng về phía tôi, gầm lên:
“Em chết đi! Chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau!”
Mười phút sau.
Tôi rút chân ra khỏi lưng Bắc Minh, quay đầu hỏi trợ lý:
“Đã báo cảnh sát chưa?”
“Cảnh sát sẽ đến trong vòng năm phút.”
Tôi ngồi trên ghế, chờ đợi năm phút dài dằng dặc.
Thật đói.
Tôi khẽ nhíu mày.
Không thể chọn ngày khác để bắt cóc sao? Bị bắt cóc liên tục thật sự rất mệt mỏi.