Tôi nghiến răng, nhắm chặt mắt.
Đủ lắm rồi!
Dù những kẻ đó nguy hiểm đến đâu, gom hết lại cũng không bằng một phần tư rắc rối mà bốn đại gia tộc gây ra cho tôi.
Sáng sớm hôm sau, tôi nhận ra có người đang lén theo dõi mình. Lúc đưa khăn tay lên che miệng, tôi khẽ ra hiệu cho vệ sĩ, rồi giả vờ ngất xỉu.
Khi mở mắt ra, tôi thấy mình đang ở trong một căn nhà gỗ lạ lẫm.
Căn nhà được thiết kế độc đáo, mang nét tự nhiên và hoang dã. Tôi nằm trên một chiếc giường lớn, tỏa ra mùi thơm nhẹ của cỏ xanh. Nam Cung đang ngồi dựa vào mép giường. Thấy tôi tỉnh lại, hắn lộ rõ vẻ vui mừng, lập tức kéo tay tôi xuống phía dưới.
“Bé cưng, lại đây mà xem, nó đang rất hưng phấn đấy.”
Như để phụ họa cho lời hắn, ngoài cửa sổ vang lên tiếng ngáy khoái chí của mấy con heo mập ú.
Mặt tôi tối sầm lại.
Mười phút sau, tôi vung mạnh chiếc roi da vào mông con heo đực to tướng. Nó đau quá rú lên một tiếng, rồi l*иg lên chạy như điên. Nam Cung bị trói chặt trên lưng con vật, bị xóc lên xóc xuống không thương tiếc.
"Thấy nó chạy nhanh chưa kìa."
"Nào, Nam Cung, anh sờ thử xem, nó đang hưng phấn lắm đấy."
*
Giữa trưa, vừa "xử lý" xong con heo, cơm còn chưa kịp vào bụng, tôi lại bị người khác trói nghiến đi.
Mắt bị bịt kín bởi một miếng vải đen dày cộp. Bên tai tôi vang lên tiếng gầm gừ trầm thấp. Tây Môn Kiện căng chặt cơ bắp, chiếc áo sơ mi của hắn bị kéo ngược lên tận khuỷu tay, hàng cúc trước ngực bị cởi phăng đến chiếc thứ ba, lộ ra l*иg ngực vạm vỡ. Khi hắn nhìn thấy tôi, một nụ cười phóng túng không thể kiềm chế nở rộ trên khuôn mặt hắn. Rồi hắn thô bạo bóp chặt cổ tôi, cúi đầu xuống, dường như muốn cắn xé.
Tôi lạnh lùng tung một cú đá hiểm hóc lên phía trên. Khuôn mặt Tây Môn lập tức méo mó vì đau đớn. Hắn một tay vội vàng che chắn lấy "tiểu huynh đệ" đang bị tổn thương, tay còn lại nắm chặt lấy cổ chân tôi, nghiến răng nghiến lợi: "Tổng tài, em đang chơi với lửa đấy!"
"Tôi muốn khiến em chết trên lưng ngựa, tiếng kêu la của em sẽ vang vọng khắp thảo nguyên hoang dã!"
Mười phút sau.
Tây Môn bị một đàn ngựa đang trong kỳ động dục hăng hái đuổi theo không ngừng nghỉ. Tôi ngồi thoải mái trên chiếc trực thăng bay lượn phía trên hắn, lắng nghe tiếng hắn gào thét từ giận dữ chuyển sang bất lực và cam chịu.
"Muốn lên máy bay sao? Van xin tôi đi, tôi sẽ cân nhắc cho anh lên." Tôi mỉm cười, giọng điệu đầy trêu ngươi.
"Nếu muốn, hãy kêu lên đi, tôi muốn nghe tiếng kêu thảm thiết của anh."
*
Buổi chiều, bụng tôi cồn cào vì đói sau một ngày bị vắt kiệt sức. Vừa húp một thìa cháo lớn, gắp thêm miếng rau xanh đưa lên miệng, tôi chợt ngửi thấy mùi thuốc mê quen thuộc thoang thoảng trong không khí.
… Xem ra lần này vẫn không thoát nổi.
Khi tỉnh dậy, Đông Phương đã ngồi ngay trước mặt tôi.
Hắn chậm rãi dùng ngón tay thon dài vuốt nhẹ sợi xích vàng đang quấn quanh mắt cá chân tôi, ánh mắt mang theo một thứ si mê kỳ lạ:
“Thích không?”
“Không.” Tôi đáp ngắn gọn.
Hắn bật cười khe khẽ, trong giọng nói mang theo chút xót xa:
“Tổng tài thật là tàn nhẫn.”
“Ừ.”
“Tổng tài à, Nam Cung thì trăng hoa lăng nhăng, Tây Môn thì bạo lực và điên rồ, Bắc Minh thì lạnh lùng cực đoan. Trong số họ, ở bên tôi vẫn là lựa chọn tốt nhất.”
“Ngươi thì xảo quyệt, thâm hiểm, không nhường ai nửa bước.”
“Ha ha, tôi sẽ coi đó là lời khen.”
“Hôm nay họ đã ra tay rồi đúng không? Tổng tài nên hiểu, những gì tôi nói không phải lời cảnh báo suông.”
Tôi đáp: “So với các người, ít nhất Bắc Minh đã tìm kiếm tôi suốt mười năm. Như vậy vẫn cảm thấy an toàn hơn.”
Đông Phương khẽ mỉm cười:
“Bắc Minh là kẻ có tâm cơ sâu nhất, tốt nhất đừng chọc vào hắn.”
“Tôi nghe nói gần đây gia tộc hắn có liên hệ với phe hắc đạo.”
Tôi lập tức phản ứng:
“Gia tộc Bắc Minh có dính dáng đến hắc đạo sao? Tôi nhớ rõ gần đây họ đang dốc toàn bộ tài chính vào việc nghiên cứu thuốc nhuộm cơ mà.”