Chương 40

Bốn đại tổng tài hung hăng truy đuổi: "Tổng tài, anh đang chơi với lửa."

*

Kể từ khi hệ thống báo lỗi kỳ lạ kia xuất hiện, chàng thanh niên nọ đã biến mất không một dấu vết.

Một tháng sau, công việc ở công ty đột nhiên dồn dập hơn hẳn, yêu cầu tôi phải xử lý một lượng lớn văn kiện quan trọng.

Công ty của tôi có quy mô hoạt động trên toàn cầu, các công việc hàng ngày đều được quản lý bởi đội ngũ chuyên gia. Thông thường, tôi chỉ cần đưa ra chỉ thị đối với những vấn đề đặc biệt khó khăn. Tuy nhiên, gần đây, số lượng văn kiện cần tôi trực tiếp quyết định đã tăng lên gần gấp đôi.

Chắc chắn có vấn đề gì đó.

Tôi cẩn thận lật từng trang văn kiện, và nhanh chóng nhận ra vấn đề không nằm ở nội bộ công ty, mà xuất phát từ bên ngoài.

Rất nhiều đối tác lâu năm, những công ty đã hợp tác với chúng tôi trong nhiều dự án, đột nhiên tự nguyện bồi thường một khoản tiền lớn để đơn phương chấm dứt hợp đồng. Thậm chí, có một số đối tác gần đây còn cố tình cung cấp hàng hóa kém chất lượng. Nếu không nhờ bộ phận kiểm tra chất lượng làm việc nghiêm ngặt, những thứ rác rưởi đó đã trà trộn vào thị trường, gây tổn hại nghiêm trọng đến uy tín của công ty.

Tôi đã kinh doanh nhiều năm, luôn đặt chữ tín lên hàng đầu và tuân theo nguyên tắc đôi bên cùng có lợi. Việc những công ty đó đột ngột quay lưng lại với tôi chẳng khác nào hành động "một tên ngốc tự làm hại mình", "đánh địch thủ hai mươi mà tự tổn hại đến hai trăm năm mươi".

Loại hành động tự hủy hoại danh tiếng và lợi ích này khiến tôi không khỏi liên tưởng đến chàng thanh niên kỳ lạ kia.

Có lẽ, sau khi chiếc "vòng hào quang vạn người mê" bị hỏng, nó chỉ khiến hắn không còn khả năng tiếp tục ảnh hưởng đến những người xung quanh, nhưng những kẻ đã từng rơi vào lưới tình của hắn vẫn còn bị hắn điều khiển từ xa.

Những công ty nhỏ bé đó gây ra không ít phiền toái cho tôi, tuy không quá nghiêm trọng, nhưng đủ để khiến người ta cảm thấy khó chịu và bực bội.

Tôi đứng lặng trước khung cửa sổ lớn, nhẹ nhàng xoay chiếc nhẫn kim cương ngọc bích lấp lánh trên ngón tay trái.

Bóng tối của buổi chiều tà dần buông xuống, bao trùm lên mọi vật.

"Trời đã tối rồi. Hãy để Triệu, Tiền, Tôn, Lý, Chu, Ngô, Trịnh, Vương, Phùng, Trần, Chử, Vệ, Tưởng, Thẩm, Hàn, Dương, Chu, Tần, Yưu, Hứa, Lữ, Thi, Trương, Khổng, Tào, Nghiêm, Hoa, Kim, Ngụy, Đào, Khương... Gia, phá sản đi."

Tôi khẽ nói, rồi hít một hơi thật sâu, l*иg ngực căng đầy khí lạnh của màn đêm.



Ngày chàng thanh niên bị bắt cũng chính là ngày tôi triệu tập cuộc họp quan trọng.

Kể từ khi tôi xuất hiện trước mặt những người từng bị "thất tâm phong" vì chàng thanh niên kia, và bắt đầu xử lý những công ty đối tác bất thường, tai tôi liên tục vang lên giọng nói máy móc lạnh lùng: [Cảnh cáo! Giá trị tình yêu đã giảm xuống.]

Giống như trên người tôi tỏa ra một luồng khí thanh lọc mạnh mẽ. Đi đến đâu, những người đứng đầu các "nhóm tình yêu" cuồng nhiệt đều tỉnh ngộ mà không cần bất kỳ sự can thiệp nào. Họ như vừa bừng tỉnh sau một giấc mơ dài, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn tôi, rồi lại cúi xuống nhìn chính bản thân mình, từ vẻ mặt hoang mang dần chuyển sang sợ hãi, và cuối cùng đọng lại là sự hối hận sâu sắc.

Các giám đốc, tổng tài, tổng giám đốc của những công ty từng hành động mù quáng, cuối cùng cũng tìm lại được lý trí và sự khôn ngoan vốn có. Họ bắt đầu quay sang cầu xin tình yêu và sự tha thứ từ tôi.