Người đàn ông chỉ tay về phía tôi, ngón tay run rẩy, có lẽ vì cơn đau dữ dội, giọng nói cũng theo đó mà run lên, nghiến răng nghiến lợi nói: "Cậu... cậu giỏi lắm!"
Tôi trầm ngâm một lát, rồi đáp: "Tôi ổn, cảm ơn, còn anh thì sao?"
Đội bảo vệ lập tức bao vây hắn, nhưng hắn đã thoăn thoắt né tránh với một tư thế khó tin, một tay che chắn hạ bộ, nhanh như cắt thoát ra ngoài qua khung cửa sổ, trước khi biến mất còn kịp để lại một câu: "Tôi sẽ nhớ kỹ cậu!"
Đội bảo vệ vội vàng đuổi theo, nhưng nửa tiếng sau trở về tay không.
Đội trưởng đội bảo vệ cúi đầu đứng trước mặt tôi. Tôi ngửa cổ để bác sĩ nhẹ nhàng bôi thuốc, rồi khẽ phẩy tay, ra hiệu không sao.
Tôi bắt đầu học võ từ năm lên năm, bảy tuổi đã đạt đai đen Taekwondo, đến mười lăm tuổi thì hiếm khi tìm được đối thủ xứng tầm. Thế mà người đàn ông kia lại còn giỏi hơn tôi một bậc.
Toàn thân hắn toát ra một khí chất điên cuồng, bất chấp sống chết, đó là kết quả của nhiều năm tháng sống ngoài vòng pháp luật.
Một hơi thở nguy hiểm đang rình rập.
Tôi không hề có ý định đánh đổi mạng sống của mình, vậy nên khi hắn bắt cóc tôi, tôi ngoan ngoãn không hề chống cự.
Dưới lớp áo khoác đen dài của hắn, bên đùi có một chỗ phồng lên rất khéo, vừa đủ để giấu một khẩu súng lục hoặc một con dao găm.
"Quản gia, hãy đi mua một con chó, càng hung dữ càng tốt."
"Vâng, thưa tổng tài."
Hắn có thể trốn thoát khỏi vòng vây của con người, nhưng liệu hắn có thể thoát khỏi những con chó săn hung dữ hay không?
Tôi thực sự rất mong chờ điều đó.
*
"Tổng tài, đây là tài liệu về người mà ngài yêu cầu tìm kiếm."
Trợ lý đặt tập tài liệu chỉnh tề lên mặt bàn của tôi.
Tôi mở ra xem, khẽ nhướng mày đầy suy nghĩ.
Người đàn ông này chính là Ám Dạ Đế Vương khét tiếng.
Hắn nắm trong tay tổ chức sát thủ lớn nhất toàn cầu, chỉ cần có tiền, hắn có thể mua được mạng sống của bất kỳ ai.
Một con cá quá lớn.
Nhưng tập tài liệu này có vẻ chi tiết đến bất thường, không biết trợ lý của tôi đã thu thập được bằng cách nào.
Vị Ám Dạ Đế Vương này sở hữu một tài năng trời cho kinh người, từ thuở bé đã xem súng đạn như đồ chơi trẻ con, lên ba tuổi đã có thể tháo rời các loại súng ống, năm tuổi đã tước đoạt mạng người lần đầu tiên.
Cha hắn coi trọng hắn, nhưng sự coi trọng ấy không phải là duy nhất. Ông ta nuôi dưỡng hàng tá những đứa con ngoài giá thú, áp dụng phương pháp "nuôi cổ" tàn khốc để dạy dỗ chúng, và hắn chỉ là một trong số những con cổ đó mà thôi.
Mẹ hắn cũng vô cùng nghiêm khắc, lạnh lùng với hắn, tuyệt nhiên không có chút dịu dàng nào, chỉ xem hắn như một công cụ để mua chuộc lòng người.
Lớn lên trong môi trường khắc nghiệt như vậy, hắn trở thành một kẻ thủ đoạn tàn ác. Chỉ trong vòng ba năm ngắn ngủi, hắn đã thống nhất các thế lực hắc ám của hàng chục quốc gia, trở thành một Ám Dạ Đế Vương đích thực, không ai có thể phủ nhận.
Nhưng, tuổi thơ đầy rẫy những biến cố đã khiến hắn không thể tin tưởng bất kỳ ai. Hắn từng có người yêu, nhưng người đó cũng không thể cưỡng lại sự cám dỗ của đồng tiền, quay lưng phản bội hắn, suýt chút nữa đã cướp đi mạng sống của hắn. Hắn đã tự tay gϊếŧ chết cả hai người đó trong cùng một ngày nghiệt ngã, và cũng chính ngày đó đánh dấu sự chìm sâu hoàn toàn của hắn vào bóng tối.
Kể từ đó, xung quanh hắn chưa bao giờ thiếu bóng người qua lại, nhưng tuyệt nhiên không một ai có thể thực sự bước chân vào trái tim băng giá của hắn.
Hắn cô độc cai trị trên ngai vàng quyền lực, đơn độc đến tận cùng của bóng tối.
Tôi ngẩng đầu lên khỏi tập tài liệu, ánh mắt hướng về phía trợ lý.
"Này, cái đoạn tư liệu chẳng khác nào tiểu thuyết ngôn tình này là ai soạn vậy?"
"Là tôi, thưa tổng tài."
"... Viết khá hay, nhưng lần sau đừng viết như thế nữa."
Trước đây tôi hoàn toàn không ngờ trợ lý của mình lại có sở thích đọc loại truyện này.
"Tôi nghĩ ngài sẽ thích mà, tổng tài."
"Tài liệu cần tính khách quan. Mặt khác, tôi không thích."
Trợ lý khẽ liếc mắt về phía bàn làm việc của tôi.
Tôi nghiêng đầu nhìn theo, chợt nhận ra cuốn tiểu thuyết "Lãnh Khốc Tổng Tài Nuông Chiều Khế Ước Thê" mà tôi mua về để nghiên cứu tâm lý "chim hoàng yến" vẫn còn đang đặt ngay ngắn trên bàn.
"... Tôi đang nghiên cứu thị trường tiểu thuyết."
"Vâng, thưa tổng tài."
Trợ lý mỉm cười đầy ẩn ý.