Chương 20

"Tôi đang nghĩ bụng, anh định ngồi xổm ở chỗ đó đến bao giờ nữa?"

Sắc mặt gã đàn ông chợt biến đổi, hắn khẽ cười lạnh một tiếng. Bàn tay hắn trượt xuống dưới háng, rồi một tay bóp chặt cổ họng tôi, tay kia bắt đầu cởϊ áσ mình: "Vốn định chờ anh tự nguyện cúi đầu khuất phục tôi. Nếu anh muốn tôi "vào", tôi sẽ cho anh nếm trải mùi vị trước!"

"Muốn đưa tôi "vào" ư? Ngược lại, tôi cũng muốn xem, một tổng tài lại không dứt bỏ được cái thói tệ hại như anh sẽ như thế nào!"

Hắn ta hiểu rõ đạo lý vừa đấm vừa xoa, vừa buông lời tàn nhẫn, lại vừa dịu giọng: "Đừng sợ, tôi sẽ không làm anh đau đâu. Anh sẽ thích cái cảm giác này cho xem."

Tuyệt vời! Trước đây chẳng qua chỉ là mơ ước của nợ 18cm của tôi, hiện tại còn có người đàn ông mơ ước cả cúc hoa của tôi!

Tôi nghẹn ngào, cố gắng lắm mới phát ra được tiếng: "Từ... từ đã..."

Người đàn ông hơi nới lỏng tay đang siết cổ tôi, vẫn đặt hờ lên đó, cười nói: "Sao nào, đại tổng tài, muốn chịu thua rồi sao?"

Tôi nói: "Tôi vẫn luôn thắc mắc, những kỹ thuật kia của anh lấy ra từ đâu, vì sao lại đồng bộ với công ty của tôi?"

Người đàn ông không biết nghĩ đến điều gì, vẻ mặt thoáng chút u ám, hắn trầm giọng cười: "Đây là một bí mật."

Tôi tiếp lời: "Xem ra đúng là không phải tự anh lấy được. E rằng anh chẳng hiểu biết gì về những sản phẩm đó của chính mình."

Tôi nhếch mép: "Suy cho cùng, một tổng tài dành thời gian ở nhà vệ sinh còn nhiều hơn ở văn phòng, làm sao có thể hiểu biết sản phẩm của mình cơ chứ."

Trong mắt người đàn ông lóe lên sự giận dữ: "Rốt cuộc anh muốn nói gì?"

Tôi khẽ cười, bất ngờ dùng hết sức nghiêng người sang một bên, kéo theo chiếc ghế dựa mạnh mẽ đổ xuống! Cùng lúc đó, một mũi tiêm gây tê bắn trúng người đàn ông, cánh cửa kho hàng bị đạp tung, cảnh sát nhanh chóng ập vào khống chế hắn trên mặt đất.

Cậu trợ lý mang theo ánh đèn chạy nhanh về phía tôi, động tác thuần thục đỡ tôi dậy, cởi bỏ những sợi dây thừng.

Tôi xoay nhẹ cổ tay, từ trên cao nhìn xuống hắn ta đang bám đầy bụi đất, đồng tử dường như đã bắt đầu tan rã trong vô thức.

"Một trong những công năng quan trọng nhất của trí não, chính là báo động nguy hiểm khi bị tấn công và định vị vệ tinh, đồ ngu xuẩn.

*

Sau khi vị tổng tài mới của công ty bị cảnh sát áp giải, khoa học kỹ thuật phát triển với tốc độ chóng mặt. Vô vàn công nghệ tân tiến đua nhau xuất hiện, có thể nói, mọi thứ thay đổi từng ngày.

Phản ứng của dư luận cũng chuyển dần từ ngỡ ngàng "Tôi xuyên không rồi sao?" đến những thắc mắc đầy hứng thú "Vậy bao giờ tàu vũ trụ liên hành tinh ra đời? Du lịch vũ trụ một ngày có tốn kém không? Học sinh có thể đánh bại sao chổi không?".