Chương 18

[Cái chổi quét nhà vệ sinh thì tơi tả như đuôi gà bị chồn rụng lông ấy, chỉ còn đúng một nhúm lông, lần nào xin đổi chổi cũng không cho, thế mà mấy loại cây trồng xen canh, đổi chéo của hắn thì lúc nào cũng được xác nhận đàng hoàng, có đủ vân tay và điểm nổi.]

[Còn cái cây lau nhà nữa chứ, chỉ còn có hai sợi vải, tồi tàn y như đồ cổ truyền lại từ thời Tôn Ngộ Không đại náo thiên cung ấy, thế mà cũng không cho đổi! Lần đó tôi vào dọn dẹp, hắn làm trò con khỉ lại không đóng cửa, còn kêu la ầm ĩ hơn nữa, hét cái gì mà "rách rồi", "sắp hỏng rồi", tôi thật muốn vứt cái cây lau nhà vào trong đó, cho bọn họ xem thế nào mới gọi là rách thật sự!]

Theo lời trợ lý, các bà ấy là bạn thân, sau khi về hưu không quen ngồi yên nên mới đi làm tạp vụ, không phải vì kiếm tiền mà chỉ là để gϊếŧ thời gian. Tòa nhà này lại chính là của con trai bà cô quét nhà vệ sinh kia.

Ban đầu các bà ấy chỉ nghĩ đơn giản là cùng nhau làm việc, mỗi ngày có thể gặp mặt chị em bạn dì, còn có thể nghe ngóng chuyện phiếm, nào ngờ lại gặp phải cái công ty kỳ quái như vậy. Cũng coi như là gặp chuyện thú vị, muốn xem cái công ty này còn có thể gây ra chuyện gì, đến bao giờ thì đóng cửa.

Tôi thật sự rất bất ngờ.

Tôi từng nghĩ gã đàn ông này sẽ là một đối thủ có chút thú vị, không ngờ lại là một kẻ ngu xuẩn rõ ràng như vậy.

Thế là, buổi phát sóng trực tiếp này kết thúc trong sự nghi hoặc và những lời chửi rủa chế giễu của đám đông.

Ước chừng trong một thời gian rất dài, danh tiếng của xí nghiệp Tâm Hưng sẽ là "cái công ty mà ngay cả phát sóng trực tiếp cũng làm không xong, còn đòi mở rộng sản phẩm công nghệ cao".

Tôi cho rằng trận chiến thương mại này đã kết thúc như vậy, không ngờ quay đầu lại tôi đã bị bắt cóc.

"Ài, nhóc con, anh giỏi lắm!" Hắn ngồi xổm xuống trước mặt tôi, vỗ vỗ vào má tôi: "Anh đã thành công chọc giận tôi rồi đấy."

Tôi mặc kệ hành động mang tính sỉ nhục của hắn, nhanh chóng đảo mắt nhìn xung quanh.

Một cái nhà kho bỏ hoang.

Tôi vẫn còn mặc bộ tây trang dự tiệc, bộ tây trang này mất cả tháng trời may đo thủ công, giờ đã biến thành một mớ nhăn nhúm như dưa muối.

Lần trước gặp phải tình huống này, vẫn là khi gặp cô nàng vụng về đánh vỡ ly cà phê yêu thích của tôi.

"Tại sao bắt cóc tôi?"

Gã đàn ông khịt mũi cười khẩy: "Anh thật sự nghĩ rằng tôi không biết những trò mèo của anh sao? Được thôi, anh thắng rồi, tôi đã hoàn toàn bị anh thu hút."

Tôi: ...