[Ánh mắt anh ta quả thực muốn ăn tươi nuốt sống cô! Trong đầu anh ta chắc chắn đã mường tượng cảnh cô khóc lóc hết lần này đến lần khác!]
... Tôi không có!
Mặt tôi tối sầm lại.
Bị người ta "tưởng tượng" như vậy tuyệt đối không phải chuyện gì vui vẻ.
Cô nàng "chim hoàng yến" bị hệ thống kích động đến gò má ửng hồng, đuôi mắt rưng rưng: [Không, tôi không muốn...]
Giọng hệ thống trầm xuống: [Không muốn? Nếu không muốn, sao cô lại ở đây? Tôi chính là du͙© vọиɠ của cô, cái bộ "miệng nói một đằng lòng nghĩ một nẻo" này cô đi mà diễn cho tổng tài xem ấy.]
[Đây chính là tổng tài nắm giữ mạch máu kinh tế toàn cầu, nếu có thể khiến anh ta yêu cô, cô muốn gì mà chẳng được.]
[Tổng tài chắc chắn sẽ hỏi cô chuyện gì đó thôi.]
Tôi khẽ nheo mắt, xoay người bước đi.
Tôi nghe thấy hệ thống hét lên một tiếng đầy vẻ không thể tin: [Sao lại thế này? Tổng tài sao lại không hỏi cô? Anh ta đáng lẽ phải thấy hứng thú với cô chứ! Mau đi đi!]
Tôi nghe thấy phía sau có tiếng gió, theo bản năng né tránh, liền thấy cô nàng "chim hoàng yến" bổ nhào xuống đất.
Cô ta dường như không ngờ lại vồ hụt, quay đầu nhìn lại, khóe mắt rưng rưng vì đau, trông như hoa lê đẫm mưa, yếu đuối đáng thương: "Xin lỗi, tôi..."
Chủ nhân buổi tiệc khẽ giật mình, vội vàng cười xòa: "Xin lỗi tổng tài, con gái tôi lỡ dại."
Ông ta vội đỡ con gái đứng dậy, ánh mắt nhìn tôi thoáng hiện vẻ cảnh giác.
[Làm tốt lắm, tuy rằng không ngã vào người tổng tài, nhưng vẻ mặt như con vật nhỏ kia cũng thật khiến người ta thương xót.]
[Cái "thẻ tình thân" này hiệu quả không tệ, đến khi tổng tài vì tranh đoạt cô mà gϊếŧ hoặc hãm hại cha cô, hai người có thể bắt đầu màn ngược luyến tàn tâm rồi.]
Tôi nhìn ánh mắt chủ nhân buổi tiệc thoáng vẻ che chắn con gái ra sau, thản nhiên nói: "Không sao, tôi còn có lịch trình tiếp theo, không cần tiễn."
Ánh mắt tôi lướt qua vẻ kinh ngạc không giấu giếm của cô nàng "chim hoàng yến", dừng lại ở vạt áo lấm lem bụi đất và đôi chân trần của cô ta.
Chân trần mà đi trong vườn hoa ư?
Chân không đau sao?
*
Có một sự thay đổi nào đó đang diễn ra ở nơi mà tôi không hề hay biết.
Năm ba tuổi, tôi đã bắt đầu quản lý công ty, tiếp xúc với các công việc kinh doanh. Năm năm tuổi, tôi lên làm tổng tài, trở thành người đàn ông nắm giữ mạch máu kinh tế toàn cầu. Đến năm bảy tuổi, tôi đã mở rộng doanh nghiệp của mình ra toàn bộ hành tinh.
Kể từ đó, trên thế giới này, không còn điều gì có thể mang lại cho tôi cảm giác hứng thú và thách thức nữa.
Nhưng hiện tại, mọi chuyện đang trở nên thú vị hơn rồi đây.