Trợ lý cụp mắt xuống, khẽ nói: "Xin lỗi tổng tài, tôi vẫn chưa giải quyết xong mọi việc."
"Không cần xin lỗi, kỳ nghỉ của cậu vẫn chưa hết mà. Nếu có yêu cầu gì cứ nói."
"Cảm ơn tổng tài."
Tôi đứng dậy, bước ra ngoài.
Trợ lý của tôi quả thực rất xuất sắc, thời gian này cậu ấy vắng mặt, tôi thậm chí có chút không quen.
Lúc cậu ấy xin nghỉ, tôi cũng không hỏi nhiều. Giờ xem ra, vẫn nên quan tâm nhân viên hơn, dù sao, những người có thể khiến tôi dùng 1% cổ phần công ty để giữ lại cũng không nhiều.
Bên ngoài trời đã sáng hẳn. Trong đình đài ở hoa viên, chủ nhân buổi tiệc đang trò chuyện với ai đó, thấy tôi liền vội vàng bước tới, tươi cười hỏi tôi đêm qua nghỉ ngơi thế nào.
Một vị cổ đông đang trò chuyện cùng chủ tiệc cũng cười đáp lời tôi. Chúng tôi tán gẫu vài câu thì đột nhiên, một giọng nói mềm mại, đầy sợ hãi vang lên: "Ba... ba ơi."
Nghe tiếng, tôi nhìn lại, thấy một thiếu nữ mặc chiếc váy dài trắng tinh khôi đến mắt cá chân, đôi chân trần bước giữa khóm hoa, ngước mắt nhìn về phía này.
Mái tóc dài đen nhánh như rong biển xõa ngang hông, đôi mắt to tròn như mắt nai con ướŧ áŧ, vẻ đẹp kiều diễm động lòng người.
Giống như một tinh linh vừa bước ra từ bụi hoa.
... Nếu tôi không nghe thấy tiếng lòng của cô ấy.
[Hệ thống, tổng... tổng tài có phải lúc nào cũng nhìn tôi không?"
Không, tôi chỉ đang thắc mắc tại sao cô ấy không đi giày.
[Đúng vậy ký chủ! Tôi đã bảo rồi mà, đàn ông đều thích kiểu người đẹp yếu đuối này, cô không cần lo lắng!]
Không, ít nhất là hiện tại tôi chưa thích kiểu người như vậy.
[Tiếp theo, chẳng lẽ anh ta muốn theo đuổi tôi?]
[Đúng rồi! Màn kịch "em trốn tôi đuổi, em có chạy đằng trời" đó!]
Không, ngoại trừ trên thương trường, tôi luôn không thích gây khó dễ cho người khác.
Cái giọng máy móc kia cất lên như ngâm thơ, đầy nhịp điệu:
[Chim hoàng yến xinh đẹp, tiểu mỹ nhân đáng thương, hắn sẽ bẻ gãy đôi cánh của cô! Giam cầm tự do của cô!]
[Hắn sẽ siết chặt vòng eo nhỏ nhắn của cô khi cô giãy giụa, ép cô vào tường, nhéo cằm và cúi xuống hôn! Đôi mắt đỏ hoe nói chỉ cần cô bằng lòng, mạng này cũng cho cô!]
[Tổng tài đang nhíu mày kìa, thấy chưa, chắc chắn anh ta đang nghĩ, mắt cá chân nhỏ nhắn của cô rất hợp với xiềng xích vàng, đôi chân ngọc trắng nõn mềm mại kia rất hợp để anh ta nâng niu trong lòng bàn tay.]
[Cô nhìn bàn tay hắn xem, đẹp đẽ với những đốt ngón tay rõ ràng, một tay có thể nắm trọn cả hai cổ tay, cũng có thể ôm lấy mắt cá chân của cô!]