Chương 8

Hạ Thù thu tay lại, chống người ngồi dậy.

Sự kìm kẹp trên mặt Sầm Thiên Diệc biến mất, cô ấy quay đầu nhìn người đang định rời khỏi người mình.

Khoảng cách này…

Ngón tay cong lên của Sầm Thiên Diệc khẽ cuộn lại, lưỡi dao giả làm móng tay lướt trong không khí tạo thành một đường cong do dự.

Sức mạnh cơ bắp chưa hoàn toàn hồi phục, nhưng với khoảng cách giữa hai người, việc giải quyết người này không quá khó.

Đang định ra tay, bất ngờ đối diện với một khuôn mặt đầy nước mắt, khóc đến mức cực kỳ tủi thân.

Hàng mi Sầm Thiên Diệc khẽ rung động, trong mắt lại nổi lên chút bối rối.

Sao lại khóc đến mức này…

Trong lúc ngây người, người kia đã đứng dậy, ở một khoảng cách không thích hợp để ra tay nữa.

Hạ Thù không biết mình vừa thoát chết một lần, khi nhìn thấy quả bóng trong miệng Sầm Thiên Diệc, cô chỉ muốn chửi người.

“Hệ thống ngươi mau ra đây, ngươi nhìn xem trong miệng phản diện này là cái thứ gì! Cô ta ngậm cái này thì làm sao đáp lời? Tổng tài bá đạo này là não tàn hay mắt mù vậy?”

“Với lại, không trả lời là đánh người, người này bị chứng hưng cảm à?”

Hệ thống: [Tính cách nhân vật là vậy.]

Hạ Thù: ...

Cô còn muốn mắng thêm vài câu, nhưng trong đầu lúc này lại xuất hiện lời nhắc thoại mới.

Lời thoại này còn đi kèm với hành động.

Nhìn dấu chấm than đỏ đó, trái tim vừa mới nhẹ nhõm một chút của Hạ Thù lại bị nắm chặt.

[Nhìn đôi mắt tím nhạt đầy hoảng loạn đó, Hạ Thù càng tỏ vẻ hưng phấn, cô cúi đầu xuống, đầu lưỡi lướt qua gò má ửng đỏ, cảm nhận sự run rẩy của người dưới thân, tâm trạng tốt lên từng chút một liếʍ qua vành tai cũng đang nóng bừng…]

Mặt Hạ Thù đen sầm lại.

“Hệ thống ngươi gọi tác giả ra xem, cái thứ này viết cái quái gì vậy? Dùng từ ngữ gì thế này, cô ta là chó à, còn liếʍ người! Đánh người xong lại liếʍ người, thứ biếи ŧɦái gì thế này!”

Hệ thống: [Tính cách nhân vật là vậy.]

“Cái loại nhân vật này có ý nghĩa tồn tại gì chứ? Đây là ép phản diện hắc hóa chứ gì, từng người một biếи ŧɦái như vậy rồi còn trách phản diện hủy diệt thế giới, hủy diệt đi! Ngươi kêu tác giả tự mình đến, cái hố văn này là do cô ta gây ra, để cô ta tự lấp hố đi!”

Hệ thống: [Cô ấy chỉ là bỏ dở truyện thôi, nói theo ngôn ngữ thế giới của ký chủ thì tội không đến mức phải chết.]

“Tôi có bảo cô ta chết đâu, tôi bảo cô ta đến lấp hố!”

[Kiểm tra thấy dấu hiệu sinh tồn của tác giả ổn định.]

Hạ Thù chợt nhớ ra, cô chết rồi mới xuyên sách.

“Ngươi nói cô ta sống khỏe mạnh như vậy, tại sao không lấp hố? Cô ta chỉ bỏ dở một truyện thôi, nhưng cái giá phải trả là mạng sống của tôi đấy!”

Hệ thống: [Liếʍ một cái cũng không chết đâu.]

“Có! Với tư cách là một cá nhân tôi đã chết rồi! Sau này tôi sẽ là một kẻ biếи ŧɦái!”

Hệ thống nhắc nhở: [Sắp đếm ngược, bây giờ không liếʍ, sẽ phải làm lại từ đầu, và vẫn phải liếʍ.]

Trong đầu lại vang lên tiếng còi báo động, nước mắt Hạ Thù lần này là vì tức giận.

“Dựa vào cái gì mà tôi xuyên sách lại phải xuyên thành một kẻ biếи ŧɦái! Ngươi dựa vào cái gì mà chọn tôi? Tôi trông giống biếи ŧɦái lắm sao?”

[Luật xuyên sách, cùng tên cùng họ, tên ký chủ trong nguyên tác chỉ có nhân vật này!]

“Cái luật chết tiệt gì thế này, ai đặt ra? Ngươi gọi cô ta ra đây, tôi phải hỏi cho ra lẽ, cái kiểu xuyên không lỗi thời này có hợp lý không?”