Chương 49

Bộ phận này còn có một ứng dụng nhỏ để người cung cấp tin ẩn danh tố giác, rất tiện lợi.

Hạ Thù cảm thấy mình thật sự quá thông minh rồi, hệ thống chỉ nói không được tiết lộ những chuyện chưa xảy ra, manh mối cô đưa ra là vụ án Nhϊếp Vấn Dự đã điều tra trước đó.

Hạ Thù liếc nhìn Sầm Thiên Diệc đang im lặng ngồi trên ghế sofa, hy vọng nữ chính cố gắng lên, sớm bắt người đi.

Lúc này, cửa văn phòng bị gõ.

Người vừa bị mắng đi, lại mang vẻ mặt ủ rũ quay lại.

"Hạ, Hạ tổng, vị, vị quan chức đó nói đã tìm thấy chút đồ trong văn phòng bác sĩ Bùi, nói, nếu Hạ tổng cô không đi thì, đồ đó sẽ bị nộp lên..."

Một lời đe dọa rất rõ ràng, Hạ Thù nhíu mày, cái vị quan chức gì thế này, nghe có vẻ hơi hắc đạo.

Suy nghĩ một chút, Hạ Thù đứng dậy, quyết định đi xem sao.

Đến văn phòng Bùi Tòng Tâm, Hạ Thù vừa nhìn đã cảm nhận được ai là vị quan chức “có vẻ hắc đạo” trong đám đông.

Đối phương có mái tóc đỏ rực, đôi mắt hơi nhếch lên toát ra vẻ tự tin kiêu hãnh, thấy Hạ Thù, liền cười tiến đến, đưa tay: "Cô là Hạ tổng phải không, chào cô, tôi là cảnh sát Judy."

Sếp lại bắt đầu báo bừa danh xưng rồi, Lisa cúi đầu giả vờ không nghe thấy, như xem kịch hay nhìn Hạ Thù đưa tay ra bắt tay với sếp của họ.

Khi Hạ Thù nắm lấy tay vị cảnh sát Judy gì đó này, mặt cô lập tức trắng bệch, bàn tay đối phương quả thực không giống tay người, lực nắm mạnh đến mức xương tay cô như muốn vỡ vụn.

Mồ hôi và nước mắt cùng lúc trào ra trong một khoảnh khắc, không phân biệt trước sau.

Người bình thường, Nhϊếp Vấn Dự trong lòng nhanh chóng đưa ra định nghĩa, rồi buông tay trước khi Hạ Thù bật khóc.

"Hạ tổng có biết nhân viên của cô đang lạm dụng thuốc không?"

Hạ Thù đau đến mức không thốt nên lời, cứ thế vung tay xuýt xoa.

Nhϊếp Vấn Dự thất vọng một hồi, cái vị tổng tài bá đạo gì thế này, hữu danh vô thực, trực tiếp loại bỏ người này xong cô lười lãng phí thời gian, cất bước đi ra ngoài.

"Hạ tổng nhớ giải thích với cảnh sát về việc bệnh viện của cô có thuốc cấm."

Vừa nói, ánh mắt cô lướt qua những người đi theo sau Hạ Thù, ai nấy đều mặt mày tái mét, chỉ có một người tuy sắc mặt trắng bệch nhưng ánh mắt lại rất thờ ơ, như không có tiêu điểm.

Nhϊếp Vấn Dự liếc mắt đã thấy cây gậy dò đường trong tay đối phương.

Bị mù.

Vậy thì càng không thể.

"Xin lỗi đã làm phiền Hạ tổng, chúng tôi đi trước đây, thi thể cảnh sát sẽ xử lý, Hạ tổng hãy chào tạm biệt nhân viên của mình đi nhé."

Vụ án tử vong do sử dụng thuốc quá liều thông thường không thuộc quyền quản lý của bộ phận họ.

Đôi bốt da đen kiểu Martin bước đi vội vã ra ngoài, nhưng khi đi ngang qua một đôi giày thể thao trắng lại dừng lại một chút.

Nhϊếp Vấn Dự nhìn người đang dựa vào tường, trông thật đáng thương.

Bàn tay buông thõng bên sườn nhanh chóng trượt ra một tấm danh thϊếp, mượn cơ thể che chắn, nhét vào tay đối phương.

Ngón tay rút về véo nhẹ ngón út của đối phương.

"Có khó khăn, tìm cảnh sát."

Cô quay người nhìn Hạ Thù, lời này thoạt nghe là nói với cô, nhưng thực chất là cô dành cho cô gái đáng thương ở cửa.

Trên đường đến cô đã xem qua hồ sơ của Hạ Thù, biết đối phương có vài sở thích đặc biệt.

Coi như hôm nay làm việc thiện.

Sầm Thiên Diệc chạm vào tấm danh thϊếp trong tay, có chút bất ngờ khi thấy những điểm nổi trên đó, đó là chữ nổi Braille.