Tô Minh gọi hai tiếng không thấy động tĩnh, đành phải xuống xe mở cửa ghế sau, thò vào xe nhẹ nhàng vỗ vỗ Hạ Thù.
"Boss, chúng ta đến nơi rồi."
Hạ Thù mơ màng mở mắt, ngẩng đầu nhìn thấy một mỹ nhân đang ngủ, còn tưởng mình đang mơ.
Giấc mơ này thật đặc biệt, ôm một chú chó đi ngủ, tỉnh dậy, chú chó trong vòng tay đã biến thành người.
"Boss, đến bệnh viện rồi."
Còn có người gọi cô là boss, cô chỉ là một người làm công nhỏ bé, mơ mộng thật dám nghĩ, tiền tài và mỹ nhân đều nằm trong tay.
Bàn tay đang ôm eo mỹ nhân, bóp nhẹ, mềm mềm, chất liệu bộ đồ thể thao trơn mượt này thật chân thật...
!!!
Hạ Thù trong khoảnh khắc ý thức quay trở lại, mắt trợn tròn hơn cả cảnh trưởng mèo đen!
Cô đột ngột lùi lại, kéo giãn khoảng cách với “mỹ nhân”, cả người run rẩy, làm làm sao thế này?
Cô làm làm sao lại nằm trên đùi Sầm Thiên Diệc cơ chứ???!!
"Boss không sao chứ?"
Tô Minh thấy Hạ Thù tỉnh dậy, sau đó nửa ngã xuống ghế, kẹt giữa khoảng trống giữa hai ghế, đưa tay ra định đỡ người.
Hạ Thù hoàn hồn, quay đầu nhìn Tô Minh, mắt đột nhiên sáng lên như nhìn thấy cứu tinh, nắm lấy tay đối phương mượn lực bò ra khỏi xe.
Cô không kịp đứng dậy trước, mà trực tiếp kẹt người di chuyển ra ngoài.
Sầm Thiên Diệc lúc này mở mắt.
Thực ra cô đã tỉnh dậy sớm hơn Hạ Thù, tỉnh khi xe giảm tốc độ.
Trong mắt đầy vẻ mơ màng, cô ta vậy mà lại ngủ thϊếp đi nữa rồi...
Hạ Thù cuối cùng cũng bò xuống xe, quay đầu lại liền đối diện với đôi mắt màu tím nhạt của Sầm Thiên Diệc, đồng tử trong đôi mắt vốn đã tròn xoe của cô giãn to hết mức.
Sầm Thiên Diệc nhìn sự kinh hoàng trong mắt Hạ Thù, không hiểu, cô ấy lại đang sợ hãi điều gì?
"Boss, có chuyện gì vậy?"
Tô Minh thấy Hạ Thù xuống xe sau đó nhìn vào trong xe không có động tĩnh, nghi hoặc hỏi, nhưng câu hỏi của cô đã bị một tiếng động lớn át đi.
Hạ Thù và Tô Minh đồng loạt nhìn lên trời, nơi phát ra âm thanh.
Một chiếc trực thăng bay lướt qua trên không, dần dần tiến gần đến nóc bệnh viện, từ từ hạ cánh xuống bãi đáp trên sân thượng.
Sau khi hạ cánh, cửa khoang máy bay mở gọn gàng trong cơn gió lớn nổi lên, một chiếc bốt da đen kiểu Martin bước ra khỏi cửa khoang, đặt chân lên bậc.
Dưới ánh nắng, bề mặt giày phản chiếu ánh sáng chói lọi, nhưng điều thu hút sự chú ý hơn là mái tóc dài đỏ rực rỡ của chủ nhân đôi giày, tung bay tự do trong gió.
"Bảo người phụ trách đến gặp tôi."
Hạ Thù vừa mới vào văn phòng ngồi xuống, đã có người hoảng hốt chạy đến.
"Hạ tổng, có một quan chức nói muốn gặp cô, bảo cô lập tức đến, đến văn phòng của bác sĩ Bùi, Bùi."
Hạ Thù nhìn vẻ mặt hoảng loạn của đối phương, cũng có chút căng thẳng, ai muốn gặp cô? Bác sĩ Bùi? Bùi Tòng Tâm? Cô ấy không phải đã chết rồi sao?
Không đợi cô đáp lời, Tô Minh bên cạnh nhanh chóng sa sầm nét mặt.
"Cậu ăn lương của ai? Ở đây nói đùa với ai vậy?"
Hạ Thù nghi hoặc nhìn Tô Minh đang tức giận.
Tô Minh vẫn tiếp tục: "Quan chức gì chứ, đừng có thấy lông gà mà tưởng tên lửa, coi boss của chúng ta là ai, cô ta muốn gặp là gặp sao?"
Hạ Thù trợn tròn mắt, một lần nữa có nhận thức mới về trợ lý “trung thành” này của mình.
"Có vấn đề thì phiền cô ta mang lệnh bắt giữ đến, không có vấn đề thì mời cô ta đặt lịch hẹn. Không có lịch hẹn, boss không gặp bất cứ ai!"