Chương 46

Sầm Thiên Diệc căng thẳng thần kinh, cứng đờ người, định chống lại cảm giác tê dại này.

Đối phương lại lúc này tăng thêm lực, vị trí xoa bóp cũng từ gáy từ từ đi xuống dọc sống lưng, bàn tay ấm áp áp sát làn da xoa bóp xuống... chạm đến xương cụt nhạy cảm của cô.

Ngón tay tê dại của Sầm Thiên Diệc đột nhiên nắm chặt thành quyền, một cảm giác ngứa ngáy cực kỳ mãnh liệt quét khắp cơ thể, toàn thân cô căng cứng rồi lại co quắp lại.

Cảm giác thoải mái tột độ khiến cô suýt nữa thốt lên tiếng than nhẹ.

Cảm giác tê dại lan khắp cơ thể, ngay cả mí mắt cũng run rẩy theo.

"Thiên Thiên ngoan."

"Thiên Thiên ngủ đi."

"Thiên Thiên là bé ngoan."

Người phụ nữ vừa dịu dàng thì thầm, tay lại một lần nữa thu lực, cả cơ thể mềm nhũn của Sầm Thiên Diệc hoàn toàn được ôm vào một vòng tay nóng bỏng.

Mí mắt càng ngày càng nặng trĩu.

Đến khi Sầm Thiên Diệc tỉnh lại, đã là một tiếng sau.

Cô ta vậy mà lại ngủ thϊếp đi trong vòng tay người phụ nữ... còn ngủ tròn một tiếng đồng hồ...

Ngay cả trong giấc mơ cũng không xuất hiện cái phòng thí nghiệm màu trắng mà chỉ cần cô ngủ là nhất định sẽ thấy...

Sầm Thiên Diệc không hiểu người phụ nữ này đã làm thế nào.

Ban đầu cô nghi ngờ là thôi miên, sau đó lại tự phủ nhận.

Sau này cô hack vào máy tính của cô ta, tra một vòng tài liệu cũng không tìm ra người phụ nữ tên Hạ Thù này có điểm gì đặc biệt...

Nhìn người trên đùi, với tư thế hiện tại này, cô muốn kết liễu cô ta cũng rất dễ dàng.

Ánh mắt nhìn khung cảnh núi non đang lùi nhanh bên ngoài cửa sổ, giải quyết mấy người trong xe, sau đó tạo ra một tai nạn cũng không phải là việc khó.

Thậm chí, cô còn có thể đảm bảo cảnh sát không điều tra ra được gì, cô có thể rời đi một cách trong sạch.

Nghĩ đến đây, bàn tay Sầm Thiên Diệc buông thõng bên sườn từ từ di chuyển đến cổ người phụ nữ đang lộ ra trên đùi cô.

"Thiên Thiên, đừng nghịch nữa."

Trong giấc mơ, Hạ Thù cảm thấy con chó của mình lại đến quấy phá, liền nắm chặt lấy móng vuốt của nó, giữ trong lòng bàn tay.

Tô Minh nghe thấy tiếng gọi đột ngột của Hạ Thù, quay đầu nhìn về phía ghế sau.

Thấy boss nằm trên đùi Sầm Thiên Diệc, Tô Minh nhướng mày, sau đó lại hơi cụp mày xuống khi thấy cô ấy đang nắm tay Sầm Thiên Diệc.

Cuối cùng ánh mắt cô dừng lại trên người Sầm Thiên Diệc...

Boss vậy mà lại gọi cô ta là “Thiên Thiên”... Ánh mắt cô trực tiếp và có phần vô lễ, ngang nhiên đánh giá Sầm Thiên Diệc.

Món đồ chơi lần này có gì đặc biệt? Sao boss lại thích đến vậy?

Sầm Thiên Diệc không để ý đến ánh mắt dò xét của Tô Minh, cô nhìn bàn tay người phụ nữ đang nắm lấy tay mình.

Cô ấy cứ ấn từng cái một, như một hành động vô thức, hơi giống mèo con giẫm sữa.

Sầm Thiên Diệc cảm nhận cảm giác tê dại y hệt đêm qua truyền đến từ lòng bàn tay, dần dần, mí mắt cô cũng nặng trĩu xuống như đêm qua.

Hơn một tiếng sau, xe từ từ giảm tốc độ khi gần đến đích.

Tô Minh từ giấc ngủ ngắn mở mắt, quay người định nhắc Hạ Thù sắp đến nơi, thì phát hiện Hạ Thù không biết từ lúc nào đã đổi tư thế.

Dây an toàn đã cởi ra, người vẫn nằm trên đùi Sầm Thiên Diệc, nhưng đã đổi hướng mặt đối mặt với đối phương, ôm lấy eo cô ta, mặt cũng vùi vào lòng cô ta.

Ngủ rất say...

Sầm Thiên Diệc bị cô ôm lấy cũng nhắm mắt, không động đậy, trông như cũng đã ngủ thϊếp đi.