Người này... sao lại không khóc thì cũng là dáng vẻ như con thỏ bị kinh sợ...
Cô ta đang sợ cái gì?
Nếu Hạ Thù biết được suy nghĩ hiện tại của Sầm Thiên Diệc, nhất định sẽ hét lớn một tiếng, sợ cô đấy, sợ cô cái Vua đơn hàng “Sát” biếи ŧɦái này.
Hạ Thù xem xét, “đơn hàng” mới cô vừa nhận, trong sách giới thiệu là chủ tịch một tập đoàn lớn, với số tài sản của Hạ Thù hiện tại thì hoàn toàn không đáng nhắc tới trước mặt đối phương.
Người đó có một hội quỹ từ thiện, Hạ tổng bá đạo trong nguyên tác vừa mới trở thành hội viên của hội đó, còn gia nhập một câu lạc bộ do người đó thành lập.
Vài ngày nữa chính là hoạt động đón thành viên mới, Sầm Thiên Diệc ở bên cạnh cô cũng là vì muốn đi cùng, tạm thời chưa ra tay sát hại cô.
Hạ Thù không biết có nên thở phào nhẹ nhõm vì cô ấy có chút hữu dụng hay không. Nhìn thấy trong sách viết vị chủ tịch này là một nhà từ thiện lớn, Hạ Thù nhíu mày, không được, cô phải nhắc nhở cô ấy chú ý an ninh.
Đáng tiếc không có thông tin liên lạc của đối phương, Hạ Thù đành phải đợi đến ngày diễn ra hoạt động.
Tốt nhất là trước đó, nữ chính có thể bắt được sát thủ đang ở bên cạnh cô.
Nghĩ đến đây, Hạ Thù lại bắt đầu đọc lại, muốn xem làm thế nào để tìm được nữ chính.
Phần cốt truyện về nữ chính thật sự quá buồn ngủ, những thuật ngữ chuyên môn, chi tiết phá án, Hạ Thù chưa bao giờ thích xem thể loại này, không bao lâu cô lại buồn ngủ.
Sáng lại dậy sớm, mắt vừa nhắm lại, rất nhanh đã cảm thấy ý thức trôi nổi.
Xe rẽ một cái, Hạ Thù mất thăng bằng, đổ người lên một “chiếc đệm mềm mại”.
Điều chỉnh lại tư thế, ôm lấy một “chiếc gối ôm” thon dài, Hạ Thù từ từ ngủ thϊếp đi.
Sầm Thiên Diệc nhìn cái đầu trên đùi mình, và đôi tay đang ôm lấy chân cô, trong đôi mắt lạnh lùng, hờ hững thoáng hiện lên sự kinh ngạc.
Hạ Thù dụi dụi đầu, tựa vào chỗ mềm hơn.
Trong lúc ý thức mơ hồ, cô cảm thấy có móng vuốt gõ vào lưng, mơ màng xoay người trong bộ đồ ngủ.
"Đừng nghịch nữa Thiên Thiên, ngủ dậy rồi mình đi chơi."
Bàn tay Sầm Thiên Diệc định đẩy người ra cứng lại.
Lại là “Thiên Thiên”...
---
Đây không phải lần đầu tiên Sầm Thiên Diệc nghe người phụ nữ này gọi mình như vậy.
Cảm nhận đôi tay đang ôm chặt lấy cô càng ngày càng siết chặt, chân cô bị kẹt không thể nhúc nhích, điều này khiến Sầm Thiên Diệc nhớ lại chuyện đêm qua.
Đêm qua, cô đã nhịn cơn tê liệt cơ bắp, lẻn vào phòng người phụ nữ này, là để gϊếŧ cô ta.
Không ngờ người đang ngủ say này lại đột nhiên có động tác, cô bị phản công kẹt lại trên giường cô ta không thể cử động.
Khi Sầm Thiên Diệc tưởng mình đã bị phát hiện, đối phương lại gọi cô như thế.
"Đừng nghịch nữa, Thiên Thiên."
Sự thân mật trong giọng điệu khiến Sầm Thiên Diệc có chút bất ngờ.
Nhưng điều bất ngờ hơn là chuyện tiếp theo.
"Ngày mai hãy chơi tiếp, cún con phải ngủ sớm."
Sau khi người phụ nữ này nói xong, cô ta liền nắm lấy gáy cô, xoa bóp từng cái một.
Từng đợt cảm giác tê dại kỳ lạ truyền từ gáy đến khắp cơ thể, rất nhanh, ngón tay Sầm Thiên Diệc dần co lại, tê đến mức không thể duỗi thẳng ra.
Tình hình có chút kỳ lạ, cô chỉ bị người phụ nữ này nắm lấy gáy, chỉ là xoa bóp bằng tay không như vậy.
Ngay cả khi đã dùng thuốc tăng cường cảm giác cũng không nên có tác dụng lớn đến thế.