Chương 41

Hạ Thù tức nghẹn trong lòng, cố lên cái gì chứ, đúng rồi, cố gắng mà chạy!

Đúng lúc cô đang cố gắng di chuyển đôi chân run rẩy sau khi leo núi để chạy trốn, trong đầu lại vang lên âm thanh điện tử, cốt truyện mới đã đến...

Cô phải ăn sáng cùng Sầm Thiên Diệc!

Bên kia, Tô Minh sau khi chuẩn bị bữa ăn cho cả người và “thú cưng”, quay sang mời Hạ Thù dùng bữa.

Sầm Thiên Diệc cũng ngẩng đầu khỏi cái chậu trước mặt, ánh mắt lạnh lùng hơn cả sương sớm trực tiếp nhìn về phía Hạ Thù.

Một tiếng “phịch”, đối diện với ánh mắt đó, Hạ Thù mềm nhũn chân, quỵ xuống đất.

"Boss, cô sao vậy?"

Tô Minh vội vàng tiến lên đỡ người.

Hạ Thù: "Chân, chân mềm nhũn..."

Tô Minh nhíu chặt mày: "Chắc chắn là do dắt chó đi dạo mệt quá rồi."

Hạ Thù vừa được đỡ dậy lại có xu hướng quỳ xuống.

Thật muốn quỳ lạy bà cô này một cái, để cô ta bớt nói một câu đi, không thấy những lưỡi dao không khí ngưng tụ sắp đâm vào ngực cô rồi sao!

Hạ Thù sốt ruột đến mức nước mắt sắp trào ra, quên mất Tô Minh không nhìn thấy sát khí này, mà bà cô này sức lực còn rất lớn, trực tiếp nửa đỡ nửa kéo cô đến ngồi cạnh bàn ăn.

Hạ Thù cúi đầu liền có thể nhìn thấy, “con chó” dưới chân...

Và cái “chậu chó” đầy ắp thức ăn...

Thật sự muốn chết rồi, những lưỡi dao không khí đã sắp đâm vào mũi cô, cô nắm chặt tay Tô Minh không buông.

Tô Minh thắc mắc: "Sao vậy, boss?"

Boss sắp chết rồi, còn sao với chả trăng gì nữa, sau này ai tăng lương cho cô ấy!

Hệ thống càng không quản sống chết của cô, đã bị nhiễu sóng rồi còn bắt cô đi làm.

Đồng hồ đếm ngược lời thoại lại bắt đầu nhảy số, Hạ Thù nhắm mắt làm liều, vì căng thẳng, cô còn nói lạc giọng.

Giọng the thé chói tai, nghe như đang quát Sầm Thiên Diệc.

"Sao không ăn? Không thích sao?"

Sầm Thiên Diệc chậm rãi ngẩng đầu, như thể bây giờ mới biết người ở đâu, nhìn về phía Hạ Thù, trong mắt vẫn là vẻ lơ đãng.

"Cô cho tôi ăn cái gì?"

Hạ Thù siết chặt tay Tô Minh, câu “chó ăn gì thì cô ăn cái đó” làm sao cũng không thể nói ra.

Tô Minh nhìn bàn tay bị nắm chặt, nhíu mày, đoán rằng boss hẳn là đang tức giận.

Cô ấy nhìn Sầm Thiên Diệc, không khách khí giáo huấn: "Chó ăn gì, đương nhiên cô ăn cái đó!"

Hạ Thù kinh ngạc nhìn Tô Minh, không biết vị này sao lại bắt đầu giành lời thoại... nhưng giành hay thật!

Tô Minh kinh ngạc trước lời khen ngợi trong mắt Hạ Thù, mặt hơi đỏ lên, sau đó như được khích lệ, tiếp tục nói.

"Quy tắc của boss, bữa này không ăn, thì cả ngày hôm nay cũng không cần ăn!"

Hạ Thù khóe miệng giật mạnh, vị này không chỉ thêm lời thoại mà còn cướp cả lời của cô.

Sầm Thiên Diệc nhìn Tô Minh, nhớ lại tài liệu tra được tối qua, đây là “một con chó” trung thành nhất bên cạnh Hạ Thù, ngón tay buông thõng bên hông khẽ cuộn lại, cô ta cúi đầu, che giấu sát ý trong mắt.

Thấy Sầm Thiên Diệc bất động, Tô Minh hừ lạnh một tiếng, định tiếp tục giáo huấn thêm vài câu thì cổ tay bị kéo.

Hạ Thù nhận ra cô ấy còn muốn nói, liền vội vàng ngăn lại, bà cô này mà còn nói nữa, e rằng sẽ cùng cô mà chết chung.

Chỉ là người làm công ăn lương, không cần thiết, chủ nhà ở biệt thự cũng không nói là sẽ chia cho cô ấy một căn.

Tô Minh bị kéo mà dừng lời, nhìn Hạ Thù, lập tức nghĩ đến việc Hạ Thù vừa nãy mềm nhũn chân mà quỳ xuống, có lẽ là bị hạ đường huyết.