Chương 40

Thú cưng?

Hạ Thù khó khăn ngẩng đầu, theo ánh mắt của Tô Minh nhìn về phía Sầm Thiên Diệc đang đứng cạnh cửa... Phản ứng một lúc, cô mới hiểu câu nói này...

Cô ấy đang hỏi, Sầm Thiên Diệc cái “thú cưng” này, có cần cho ăn sáng không...

Sao lại gọi người như vậy... Hạ Thù chợt nhớ đến cái tên phòng cô đã đổi, phòng chó thành phòng thú cưng.

Vậy thì Sầm Thiên Diệc ở trong đó chẳng phải là thú cưng sao...

Khoan đã, nếu như chưa đổi thì sao?

Lẽ ra câu cô ấy muốn hỏi, không phải là...

Đúng là vậy, Tô Minh trước đây vẫn luôn gọi là chó, đây là lần đầu tiên dùng từ thú cưng, thấy boss chần chừ, cô ấy nghi ngờ mình có nói sai không, định sửa lại hỏi lần nữa thì nghe Hạ Thù mở miệng.

"Ăn, ai cũng phải ăn sáng, cô ăn chưa?"

Tô Minh mỉm cười có chút biết ơn, boss thật tốt, còn quan tâm đến cô ấy.

"Tôi ăn rồi, vậy tôi đi sắp xếp đây."

Hạ Thù yên tâm nằm xuống, có một trợ lý chu đáo thật tốt, lát nữa cô sẽ tăng lương cho cô ấy!

Hiện tại cô đã có rất nhiều tiền, tài sản hàng trăm tỷ lận!

Lần gần nhất cô tiếp xúc với từ này là khi mua một cái ốp điện thoại trong chương trình trợ giá hàng trăm tỷ.

Một mình vui vẻ một lát, đột nhiên sau lưng chợt lạnh toát, sau gáy đột nhiên như bị nhét vào tủ lạnh vậy!

Hạ Thù nghi ngờ ngẩng đầu, liền nhìn thấy sát khí sắc như dao đang nhắm thẳng vào mắt cô!

Sợ đến mức cô suýt ngã khỏi ghế sofa!

Chuyện gì thế này? Sát khí mãnh liệt như vậy!

Cô vất vả cõng Sầm Thiên Diệc lên núi rồi lại cõng xuống núi, chẳng qua là không cẩn thận làm cô ta ngã một cái, vậy mà cô ta đã muốn gϊếŧ mình sao?

Quả nhiên là đại phản diện, quá vô nhân tính, thế này mà đã muốn gϊếŧ người!

Hơn nữa vừa nãy rõ ràng không sao, bây giờ mới nhớ ra mà căm hận sao?

Chậm chạp đến vậy ư?

Hạ Thù vừa kinh vừa hoảng ngồi dậy nhìn về phía Sầm Thiên Diệc.

Trong phòng ăn, bên cạnh bàn tròn lớn, Sầm Thiên Diệc đang quỳ ngồi trên một tấm nệm nhỏ.

Trước mặt cô ta là một chiếc bàn vuông rất thấp, chỉ cao đến bắp chân.

Trên đó đặt một cái bát... À, có lẽ miêu tả này không đúng lắm.

Nó phải là một cái chậu.

Nhìn từ xa, trông giống như inox.

Chậu... bằng inox...

Hạ Thù trợn tròn mắt, rồi liền trơ mắt nhìn người trợ lý tốt bụng mà cô vừa khen ngợi, còn định tăng lương cho cô ấy!

Rào rào đổ một bát thức ăn cho chó vào!

---

Cái chậu inox phát ra tiếng lạch cạch lách cách, xung quanh Hạ Thù ngưng tụ dày đặc những lưỡi dao không khí!

Người cô như bị nhét vào tủ lạnh vậy, lạnh đến mức tay chân tê cứng, muốn chạy cũng không nhúc nhích nổi!

Trong lúc kinh hoàng, cô còn phát hiện ra một chuyện càng kinh hoàng hơn!

Sau khi cõng người xuống núi, cô quá mệt, hoàn toàn quên mất Sầm Thiên Diệc đã trúng loại thuốc tê liệt cơ bắp gì, liền trực tiếp để cô ta tự đi!

Cô ta đã tự đi về!

"Hệ thống cứu mạng! Thuốc tê liệt cơ bắp của Sầm Thiên Diệc có phải đã hết tác dụng rồi không??"

Âm thanh điện tử trong đầu lại một lần nữa bị nhiễu sóng.

[Tác dụng của thuốc tê liệt sẽ dần dần suy yếu, cần ba ngày để phục hồi hoàn toàn.]

Nghĩa là bây giờ tuy chưa đến ba ngày, nhưng tác dụng đã không còn mạnh nữa, đã có thể đi lại được rồi!

"Cô ta đã có thể đi lại, bây giờ muốn gϊếŧ tôi, có phải rất dễ dàng không??"

[Cố lên.]