Chương 4

Trở thành người của phe chính nghĩa, sức mạnh ngang ngửa nhân vật phản diện, chỉ có như vậy mới mong cứu được thế giới!

[Hệ thống đã kích hoạt, dù quay về quá khứ cũng không thể ngắt kết nối!]

Hạ Thù không tin, cho rằng hệ thống cố tình, vừa định mở miệng thì nghe thấy giọng điện tử đó lại thở dài một tiếng.

[Bạn à, cho dù có thể ngắt kết nối, cũng không còn nhân vật nào để chọn nữa đâu.]

"Á?"

[Bạn là người thứ 99, trong sách có tổng cộng 99 nhân vật có tên, 98 người trước đó đều đã thất bại.]

Mặt Hạ Thù đen sầm, nghe thế này còn éo le hơn nữa!

Điều này không phải có nghĩa là tất cả những người xuyên vào vai nhân vật chính đều thất bại rồi sao, vậy thì cô, người xuyên thành một kẻ biếи ŧɦái, có năng lực gì để ngăn cản nhân vật phản diện chứ!

Hệ thống như thể đọc được suy nghĩ của cô: [Bạn đừng nản lòng, bạn là người đầu tiên cho đến nay chưa yêu cầu vũ khí từ hệ thống, người dũng cảm sẽ cứu vớt thế giới!]

Hạ Thù ngạc nhiên: "Có thể yêu cầu vũ khí sao?"

[Không thể.]

Hạ Thù tức đến trợn tròn mắt: "Vậy cậu lôi chuyện đó ra làm gì!"

[Đã sẵn sàng nhận kịch bản về nhân vật của bạn chưa?]

Hạ Thù: "Chưa!"

[Đã gửi, xin hãy đọc kỹ.]

Hạ Thù: "!!!"

Những dòng chữ hiện ra trong đầu cô, giống như từng trang trình chiếu, là hệ thống đã trích xuất toàn bộ phần liên quan đến Hạ Thù trong cốt truyện gốc.

Hạ Thù chỉ đọc qua hai dòng chữ, cả khuôn mặt đã đỏ bừng lên.

"Giữa ban ngày ban mặt, cậu cho tôi xem cái thứ này sao?"

Cái thể loại nội dung không phù hợp với trẻ em này, cô chỉ dám lén lút thưởng thức một mình trong chăn vào đêm khuya sau khi đã khóa kỹ cửa.

Chậc chậc, cô ta đúng là đồ biếи ŧɦái mà.

Phụt, cô đang nói Hạ Thù trong cốt truyện gốc ấy!

Hạ Thù nhìn quanh, căn phòng bệnh trông rất cao cấp này cũng là một trong những nơi để cô ta thỏa mãn "sở thích" của mình, và lý do cô ta có thể "chơi" ở đây là vì cả cái bệnh viện này đều là của cô ta...

Thật là giàu có, và cũng thật là biếи ŧɦái.

Cô ta còn có một căn biệt thự chuyên dùng để thỏa mãn những "sở thích" này... trong đó có đủ loại dụng cụ...

Không thể đọc nổi nữa, Hạ Thù nhanh chóng lướt đến cuối, kết quả nhìn thấy ngay cách chết của mình.

[Sầm Thiên Diệc thong thả đổ dung dịch ăn mòn, từng chút một làm tan chảy mười ngón tay của Hạ Thù...

Rất nhanh, ngón thì còn một nửa, ngón còn một phần ba, ngón thì trơ cả xương.

Đôi mắt màu tím nhạt phản chiếu khuôn mặt đau đớn đến vặn vẹo của đối phương, Sầm Thiên Diệc khẽ cười, rồi lại cắm từng thanh tre nhọn vào những ngón tay còn lại – tạo thành một loại nhạc cụ đặc biệt.]