Và một công việc khiến cô tăng ca đến chết đột ngột.
Thôi được rồi, gạch bỏ cái này, haiz, quả nhiên người ngoài còn có người thảm hơn.
“Người như cô, tôi đã nói rồi, có chết có thối rữa, cũng chẳng ai quan tâm cô. Cô xem, cô mất tích cả ngày nay, có ai báo cảnh sát tìm cô không?”
Sầm Thiên Diệc nhíu mày, người này quả thực đã điều tra rất rõ thân phận và quá khứ công khai của cô ấy.
Cô ấy nhìn người nói, những lời này của cô ấy không phải nên là châm chọc, giễu cợt cô ấy sao, sao lại khóc chứ?
Khóc vì mình thực sự không phải là người.
Hạ Thù hít sâu một hơi, đưa tay bóp chặt cằm Sầm Thiên Diệc.
“Cho cô một lời khuyên chân thành, hãy làm tốt vai trò một món đồ chơi, lấy lòng tôi.”
Vừa nói cô vừa cắn nhẹ dái tai đối phương, Hạ Thù thở dài, bây giờ cô làm những động tác biếи ŧɦái này thực sự đã rất chai lì và thuần thục rồi.
Thậm chí cô còn có thể phân tâm suy nghĩ, sao hình như lúc nào cũng cắn cùng một bên.
“Muốn nhìn thấy lại không?” Hạ Thù nhẹ nhàng vuốt ve đôi mắt Sầm Thiên Diệc: “Lấy lòng tôi, tôi sẽ cho cô nhìn thấy ánh sáng.”
Nói như thể cô là thần y vậy, thuốc gây mù này vốn dĩ chỉ có tác dụng trong một ngày, hôm nay cũng có thể hồi phục rồi, mà nguyên chủ tên khốn này còn dùng để uy hϊếp người ta.
Hạ Thù không biết, Sầm Thiên Diệc vốn dĩ đã nhìn thấy.
Sầm Thiên Diệc khẽ nhíu mày, vẻ mặt đáng thương như tiểu bạch hoa yếu ớt, cứng rắn đáp: “Nếu tôi không nghe lời khuyên này thì sao?”
Hạ Thù véo véo mặt người kia, cái tên tổng tài bá đạo biếи ŧɦái đáng chết này, cứ như bị tăng động, động tác tay chân miệng lưỡi thật nhiều.
“Cô biết một món đồ chơi nếu khiến tôi cảm thấy không còn thú vị nữa thì sẽ thế nào không?”
Sầm Thiên Diệc ở cự ly gần nhìn thấy một giọt nước mắt trượt xuống khóe mắt đối phương, vừa nhíu mày vừa hỏi: “Sẽ thế nào?”
Hạ Thù theo yêu cầu ghé sát tai người kia, nhất thời không kiểm soát tốt khoảng cách, mặt cô cọ qua tai đối phương, nước mắt cũng dính lên đó.
“Vậy cô sẽ là cây hoa đẹp nhất trong vườn hoa bên ngoài cửa sổ này...” Hạ Thù nhìn thấy dấu gạch ngang, tự động ngừng một chút: “...dùng để bón phân.”
Hiss, đây là cái kiểu lời lẽ của tên côn đồ ngoài vòng pháp luật, đáng bị tử hình từ đầu.
Sầm Thiên Diệc nheo mắt lại, nước mắt trên tai bị gió sáng thổi qua, nhanh chóng lạnh đi.
Hạ Thù rùng mình, cảm thấy nhiệt độ xung quanh đang giảm nhanh chóng.
Trời ạ! Hạ Thù nhìn không khí lại dần ngưng tụ thành hình dạng từng con dao!
Sát khí! Sát khí lại đến rồi!
Đúng vậy, những lời cô nói này, nếu Sầm Thiên Diệc còn không muốn gϊếŧ cô, thì quả là có bệnh.
“Cầu xin cô, thả tôi ra.”
Cô cũng muốn thả mà!
Nhìn người kia với vẻ mặt yếu đuối đáng thương cầu xin mình, nước mắt Hạ Thù rơi càng dữ dội hơn, vẻ ngoài này của Sầm Thiên Diệc thực sự quá lừa dối, bất cứ ai nhìn thấy chắc chắn sẽ không nghĩ rằng, đây là cơ hội “giảm án” mà “Thần Chết” ban cho người ta.
“Hệ thống thiểu năng mau ra đây, có thể thuận theo lời này mà thả cô ấy ra được không!”
[Từ chối đi theo cốt truyện, xóa sổ.]
Hệ thống không phí lời một chữ nào, lại như bị sát khí dọa sợ, nói xong thì có gọi thế nào cũng không ra nữa.
Hạ Thù lau nước mắt, cơ hội “giảm án” cuối cùng của cô cũng không còn.
Vậy thì nhanh chóng đi hết cốt truyện đi, chết sớm đầu thai sớm.