Chương 31

Sau đó nghĩ lại thấy không đúng, Sầm Thiên Diệc dù có đồng ý bò đi, cô không cần đánh cô ấy, nhưng nếu đã đồng ý bò, vẫn phải ra khỏi nhà mà!

Điều đáng sợ nhất không phải là đánh người, đánh người cô còn có thể kiểm soát lực.

Điều đáng sợ nhất là phải bắt Sầm Thiên Diệc bò ra khỏi cánh cửa này, còn phải bò ra khỏi cổng chính…

Trong cốt truyện, còn có những người giúp việc ở cổng, chào cô, nói “Chào Tổng giám đốc Hạ”…

Tưởng tượng cảnh đó, cô dắt “chó”, nghe mọi người gọi Tổng giám đốc Hạ, Hạ Thù muốn khóc, thực sự quá biếи ŧɦái…

Đường cùng, hoàn toàn là đường cùng!

Hôm nay cô nhất định phải trở thành một kẻ biếи ŧɦái, một kẻ biếи ŧɦái đáng chết!

Nước mắt cứ thế tuôn rơi lã chã, Hạ Thù rút sợi dây xích trượt xuống ngực Sầm Thiên Diệc ra, không chú ý đến khuôn mặt đỏ bừng của đối phương, vừa kéo dây xích vừa đưa tay ấn thấp tấm lưng mảnh mai của cô ấy, buộc cô ấy phải ở tư thế quỳ bò.

Thôi được rồi, chết thì chết nhanh một chút cũng tốt.

Hạ Thù vuốt một lọn tóc màu trắng sữa của đối phương, dùng đuôi tóc cù nhẹ vào dái tai ửng đỏ kia.

“Tiểu cún xinh đẹp, biết bò không?”

---

“Bò?”

Sầm Thiên Diệc bị sợi tóc cù vào tai ngứa ngáy khẽ run lên, nghiêng đầu nhìn người nói.

“Sao vậy, tiểu cún xinh đẹp không biết bò à?”

Sầm Thiên Diệc rụt ánh mắt lại, nhìn tư thế cô ấy đang bị đối phương điều chỉnh.

Ý gì? Cô ấy phải bò như chó sao?

Ý nghĩ này vừa nảy ra, Sầm Thiên Diệc liền nhớ đến người đã từng sỉ nhục cô ấy như vậy, cuối cùng hình như đầu gối người đó đã bị cô ấy khoét rỗng…

Nếu Hạ Thù mà nhìn thấy đoạn ký ức này trong đầu Sầm Thiên Diệc lúc này, chắc cô ấy sẽ ngất xỉu vì sợ hãi.

“Con chó không biết bò thì chủ nhân không muốn đâu.”

Hạ Thù vừa nói vừa đưa tay vỗ vào vị trí hơi thấp hơn eo đối phương một chút, miễn cưỡng có thể coi là nằm trong phạm vi “đánh mông” theo gợi ý hành động, vỗ theo yêu cầu một lượt.

Toàn thân Sầm Thiên Diệc căng cứng lại, chất tăng cường cảm giác càng về sau càng mạnh, bàn tay ghì chặt ở eo nóng rực, cùng với cảm giác truyền đến từ mông… một số ký ức tối qua không ngừng ùa về, cảm giác từng tế bào như miếng bọt biển hút đầy nước rồi lại bị dòng điện giật cho run rẩy lại xuất hiện.

Cô ấy đưa tay muốn gỡ bàn tay trên eo ra,

Hạ Thù nắm chặt lấy tay cô ấy: “Sao vậy, một đêm rồi mà vẫn chưa nghĩ ra cách làm một món đồ chơi sao?”

“Buông tôi ra, tôi sẽ không làm món đồ chơi của cô.”

Hạ Thù đương nhiên biết cô ấy sẽ không, cô cũng không muốn mà.

Nghĩ đến cái chết thảm của mình, mũi cô lại cay xè.

“Chuyện này không phải do cô quyết định.”

Sầm Thiên Diệc nén ý nghĩ gϊếŧ người, giả vờ hoảng loạn.

“Cô bắt giữ tôi như vậy, không sợ cảnh sát bắt cô sao?”

Hạ Thù ước gì cảnh sát bây giờ đến bắt cô đi, cô còn có thể tranh thủ được khoan hồng.

“Sầm Thiên Diệc, gen có khuyết tật, sinh ra đã bị bỏ rơi trước cửa cục từ thiện, được tổ chức từ thiện nhận nuôi và lớn lên, sau khi tốt nghiệp trường cấp ba phụ thuộc vào cục từ thiện, sống bằng nghề làm thêm, hiện 27 tuổi, không nhà không xe không tiền tiết kiệm, không bạn bè không việc làm.”

Hạ Thù vừa nói nước mắt đã rơi xuống, thảm quá, còn thảm hơn cô nữa, cô ít nhất còn có chỗ ở, có một chút tiền tiết kiệm, có bạn bè, còn có Khen Khen.