Chương 29

Hạ Thù cứng đơ chân bước tới, đi đến trước mặt Sầm Thiên Diệc rồi ngồi xổm xuống, khi đối mặt với đôi mắt màu tím nhạt đó, cô lại lặng lẽ lùi lại hai bước.

Hít sâu một hơi, Hạ Thù đưa tay về phía người kia, nhanh chóng vuốt nhẹ lên mặt cô ấy.

“Sao vậy bé cưng, chưa ngủ dậy à?”

Vừa nói cô vừa cúi đầu nhìn tay mình, gợi ý hành động tiếp theo là véo má đối phương, Hạ Thù nghĩ một lát, đưa ngón cái và ngón trỏ ra.

Dùng hai ngón tay rất cẩn thận véo nhẹ cằm đối phương, như đang véo một mảnh pha lê mỏng manh dễ vỡ, không dám dùng thêm chút lực nào.

“Đêm qua có nhớ tôi không?”

Sầm Thiên Diệc nhìn cô, chớp chớp mắt.

Hạ Thù có một khoảnh khắc bị làm cho ngây ngô, chủ yếu là đôi mắt này thực sự quá đẹp, cứ nhìn người ta với ánh mắt mơ màng mở to như vậy, có chút giống Khen Khen của cô.

Hạ Thù quay mặt đi một chút, mới có thể tiếp tục lời thoại biếи ŧɦái của mình.

“Đã nghĩ ra cách làm một món đồ chơi chưa?”

Nói xong lời thoại, Hạ Thù lặng lẽ chờ đợi phản ứng của đối phương, đến lượt Sầm Thiên Diệc lên tiếng.

Chờ không quá hai giây, đối phương mở miệng, nói đúng lời trong kịch bản.

“Cô muốn làm gì?”

Hạ Thù thực sự muốn nói cô không muốn làm gì cả, tất cả đều do hệ thống ép cô!

Rụt hai ngón tay lại, Hạ Thù theo yêu cầu nhanh chóng vuốt nhẹ cổ cô ấy, trả lời một cách không ăn nhập.

“Đẹp thật, bé cưng, có ai nói với cô chưa, cổ của cô rất đẹp.”

Bàn tay Sầm Thiên Diệc buông thõng bên hông từ từ co lại, che lấy chiếc cổ vừa bị chạm vào, không lên tiếng, cô ấy nhìn thấy thứ trong tay đối phương.

Chiếc vòng cổ này… là cái cô ấy đã chọn tối qua…

Hạ Thù cũng cúi đầu nhìn chiếc vòng cổ trong tay, ở đây đối phương không có lời thoại, cô tiếp tục lời thoại của mình.

“Một chiếc cổ đẹp như vậy, thiếu mất một thứ gì đó.”

Vừa nói cô vừa lắc lắc chiếc vòng cổ trong tay, dây xích phát ra tiếng kim loại va chạm leng keng.

Sầm Thiên Diệc khẽ nhướng mày, lặp lại câu hỏi vừa rồi: “Cô muốn làm gì?”

Muốn khóc.

Hạ Thù thực sự muốn khóc, nghĩ đến việc sắp phải làm, nước mắt cứ thế tự động rơi xuống, như đang mặc niệm cho việc cô sắp phải tạm biệt thân phận “con người”, chính thức trở thành biếи ŧɦái!

Vẫn là loại biếи ŧɦái thuần chủng, không có chỗ để biện minh!

Thở mạnh một hơi, hít hít mũi, Hạ Thù nhìn ánh mắt mơ màng của Sầm Thiên Diệc, may mà đối phương không nhìn thấy cô…

Cô mạnh mẽ lau đi nước mắt, thầm nhủ với bản thân, diễn kịch, diễn kịch, tất cả đều không phải là thật!

Nghẹn ngào tiếp tục lời thoại.

“Không khí buổi sáng ở Tây Sơn đặc biệt dễ chịu, tôi đưa cô ra ngoài hít thở chút không khí trong lành.”

“Đã bao giờ xem bình minh chưa? Bình minh Tây Sơn rất đẹp.”

“Ồ, suýt nữa quên mất, cô không nhìn thấy. Không sao bé cưng, tôi nhìn thấy, tôi sẽ nhìn thay cô.”

Hạ Thù nhẹ nhàng vuốt ve đôi mắt Sầm Thiên Diệc, cảm nhận được hàng mi cô ấy lướt qua lòng bàn tay mình khi chớp mắt.

Sầm Thiên Diệc rất hiếm khi mơ màng đến vậy, xem bình minh… người này dậy sớm thế là muốn đưa cô ấy đi xem bình minh sao?

Cô ấy hơi khó để liên kết việc này với người trước mặt.

Hạ Thù cũng không hiểu nổi, sao lại có loại biếи ŧɦái thuần chủng này, chọc mù mắt người ta xong lại đưa người ta đi xem bình minh.

Lau đi những giọt nước mắt lại rơi xuống, tại sao cô lại xuyên không thành một kẻ biếи ŧɦái như vậy… làm xong những việc tiếp theo, sau này dù cô có bị Sầm Thiên Diệc hành hạ đến chết, cô cũng cảm thấy mình chết không hết tội…