Chương 28

Không còn thời gian nữa, Hạ Thù vội vàng thay một bộ đồ thể thao rộng rãi, vội vã đến “phòng dụng cụ” lấy đạo cụ. Hôm qua còn nói đường đi này rất hợp lý, quả nhiên... kẻ biếи ŧɦái này rất hiểu thiết kế.

Hạ Thù đi thẳng đến chiếc tủ đựng vòng cổ mà hôm qua đã nhìn thấy.

Không kịp chọn nữa rồi, cô liếc mắt thấy một chiếc vòng cổ không được đặt gọn gàng trên đế đỡ như những chiếc khác, cô liền tiện tay cầm lấy.

Trước khi đồng hồ đếm ngược dừng lại, Hạ Thù canh đúng thời điểm mở cửa đi vào “phòng thú cưng”.

Trong đầu cô, tiếng điện tử của hệ thống vang lên đúng lúc.

[Ký chủ đã đến cảnh được chỉ định, cốt truyện bắt đầu, ký chủ cố lên!]

Cố cái cóc khô gì, cố lên để làm biếи ŧɦái à!

Hạ Thù hít sâu một hơi, bật đèn, ánh đèn vàng cam nhanh chóng chiếu sáng mọi ngóc ngách căn phòng, Hạ Thù cũng nhìn rõ người đang nằm trên tấm đệm lớn ở trung tâm phòng.

Không biết Sầm Thiên Diệc có lạnh không mà cuộn tròn lại, trông còn nhỏ bé hơn hôm qua…

Hạ Thù nhìn bộ đồ ngủ hai dây mỏng manh trên người cô ấy, chỉ mặc chừng đó mà đi leo núi, chắc không chết cóng mới lạ…

Đang do dự không biết có nên đưa chiếc áo khoác trên người cho người kia không, Hạ Thù liền nhìn thấy chiếc áo blouse trắng cô đã đưa hôm qua.

Nằm trong chuồng chó…

Đây là ý gì? Hạ Thù, người đã quen với việc phân tích ý nghĩa từ nhỏ, không khỏi suy nghĩ miên man. Chiếc áo cô đưa lại bị nhốt trong chuồng chó, thực ra Sầm Thiên Diệc muốn nhốt cô vào đó thì phải…

Ghê quá, Hạ Thù tưởng tượng cảnh mình bị nhốt vào, á á á á đáng sợ quá!

Trong lúc Hạ Thù đang suy nghĩ lung tung, Sầm Thiên Diệc trên tấm đệm đã mở mắt. Sau khi thích nghi với ánh sáng, ánh mắt cô ấy dừng lại trên người Hạ Thù.

Thân thể Hạ Thù cứng đờ, có cảm giác bị theo dõi, nhưng rất nhanh sau đó đối phương hơi liếc mắt sang bên cạnh, như thể vì không nhìn thấy nên đang cố gắng lắng nghe động tĩnh bằng tai.

Hạ Thù thở phào nhẹ nhõm, giờ phút này cô hơi may mắn vì đối phương không nhìn thấy… nếu không cô thực sự không biết mình có thể diễn tiếp cốt truyện này hay không.

Đồng hồ đếm ngược trong đầu lại bắt đầu, Hạ Thù đành phải cứng miệng nói lời thoại.

“Bé cưng, tỉnh rồi sao?”

Lời vừa dứt, đối phương dường như mới xác định được phương hướng của cô, ánh mắt đúng lúc đối diện với Hạ Thù.

Ánh mắt Hạ Thù chạm vào đôi mắt màu tím nhạt đó, bản năng bắt đầu run rẩy.

Nhưng tần suất run không cao, ít nhất là không cao như hôm qua, Hạ Thù ngạc nhiên, sao cô ngủ một giấc mà gan lại to hơn nhiều thế?

Rất nhanh, cô liền phát hiện ra vấn đề.

Sát khí!

“Hệ thống ra đây, chuyện gì vậy? Sát khí đâu rồi? Mấy con dao không khí đáng sợ kia đâu? Thẻ trải nghiệm sát khí hết hạn à?”

[Thẻ trải nghiệm ba ngày, còn hai ngày nữa.]

“Vậy là sao, bị lỗi à, sao không hiển thị nữa?”

[Không cảm ứng được sát khí.]

Hạ Thù rõ ràng cảm nhận được tiếng điện tử của hệ thống có vẻ thở phào nhẹ nhõm.

Cô nghi hoặc nhìn người ở giữa phòng, chuyện gì vậy? Mới qua một đêm thôi mà, sao cô ấy không muốn gϊếŧ cô nữa rồi?

Sầm Thiên Diệc nhìn người ở cửa, liếc mắt nhìn trời bên ngoài, dậy sớm thế này… muốn làm gì?

Cô ấy im lặng chờ đợi lời tiếp theo của đối phương.

Hạ Thù không bất ngờ trước sự im lặng của đối phương, kịch bản viết như vậy. Mặc dù nói không cảm ứng được sát khí, nhưng nghĩ đến những việc sắp phải làm, Hạ Thù thực sự không thể nào thư thái nổi.