Và cũng dường như đã biết đó là loại "chó" gì rồi...
Hạ Thù run rẩy nhìn về phía cánh cửa màu nâu đó, cứ như thể nghe thấy tiếng gầm của chó ngao Tạng, cảm giác như vừa mở cửa ra là sẽ bị lao vào cắn chết!
Ngay lúc này, tiếng nhắc nhở của hệ thống vang lên.
[Cốt truyện phòng chó sắp bắt đầu, xin ký chủ hãy đến cảnh chỉ định.]
---
"Boss, cô sao vậy?"
Tô Minh bị tiếng Hạ Thù vỗ vào cửa tủ làm giật mình, lo lắng nhìn tay cô.
Mấy cánh cửa tủ kính này đều được đặt làm riêng, rất cứng, vỗ mạnh thế dễ bị thương tay.
Tay Hạ Thù thì không sao, nhưng lòng cô thì có!
Giấc mơ "dắt chó đi dạo" của cô không chỉ tan vỡ, mà sau này "dắt chó đi dạo" e là sẽ thành ác mộng. Nếu sau này bị ép phải "dắt chó đi dạo"... cái cảnh đó, cô thực sự không dám nghĩ tới.
Cũng không làm được đâu!
Hạ Thù chống vào cửa tủ, muốn khóc mà không ra nước mắt, vừa nãy cô còn nghĩ rằng nếu sau này cốt truyện ép cô dùng đến đồ trong tủ này thì cô thà chọn cái chết.
Giờ nhìn lại, so với việc "dắt chó đi dạo" thì đeo chút "trang sức nhỏ" chẳng là gì cả.
Tô Minh thấy Hạ Thù không trả lời mình, sắc mặt càng lúc càng tệ, trông có vẻ rất khó chịu, khóe mắt cũng đỏ hoe.
Cô ấy vội vàng bước lên một bước: "Boss, cô không khỏe ở đâu ạ? Có cần gọi bác sĩ Bùi đến xem không?"
Hạ Thù cười khổ một tiếng, gọi bác sĩ nào đến cũng không cứu được cô, cái tên bác sĩ họ Bùi biếи ŧɦái kia đến không chừng còn đẩy nhanh quá trình cô "bay màu" nữa.
Cô vừa định xua tay nói không sao, thì lại nghe thấy tiếng nhắc nhở vang lên trong đầu.
[Biệt thự Tây Sơn, cốt truyện cảnh một sắp bắt đầu, xin ký chủ nhanh chóng chuẩn bị các đạo cụ sau, tiến vào cảnh chỉ định.]
Hạ Thù nhìn lướt qua gợi ý đạo cụ, là bảo cô chọn một bộ đồ trong căn phòng này.
Cốt truyện tiếp theo cô đã xem trước, là để Sầm Thiên Diệc thay quần áo, và đối phương sẽ từ chối.
Ban đầu cô còn may mắn vì cốt truyện này khá đơn giản, không ngờ điểm "chết người" lại nằm ở việc người ta bị nhốt vào "phòng chó".
Cũng trách cô, thói quen đọc sách quá tệ, những đoạn mô tả cảnh vật không liên quan đến tình tiết chính thì cô thường bỏ qua, vừa nãy vì nôn nóng muốn biết cốt truyện tiếp theo, cô chỉ đọc lướt qua đoạn đối thoại và tình tiết.
Cái "phòng chó" này trông như thế nào cô hoàn toàn không biết... nhưng nghe cái tên đó, trong đầu Hạ Thù tự động hiện ra những thứ đáng sợ như l*иg chó, xích chó.
"Boss?"
Tô Minh không nhận được hồi đáp, trong lòng càng thêm nghi hoặc, cô ấy theo ánh mắt của Hạ Thù nhìn về cánh cửa dẫn đến phòng chó, có vấn đề gì sao?
Nói thật thì hôm nay boss bắt đầu trở nên bất thường kể từ khi gặp người ở bên trong đó.
Đừng nói là bị người kia lây nhiễm đấy nhé... nhưng bác sĩ Bùi nói đối phương chỉ bị sốt do nhiễm virus thông thường thôi mà.
Trong lúc do dự, Hạ Thù quay đầu nhìn cô ấy, ánh mắt rất xa lạ, cảm xúc rất phức tạp.
Hạ Thù thực sự rất nghi hoặc, trợ thủ đắc lực này của cô trông khá bình thường mà, sao lại có thể giúp cô, một kẻ biếи ŧɦái, làm những chuyện như vậy chứ.
Thấy người này ở trong căn phòng này một chút cũng không cảm thấy khó chịu, vừa nãy nói đưa người vào phòng chó cũng không hề gượng ép. Cô ta vốn dĩ cũng là kẻ biếи ŧɦái giống hệt, hay là tiền bạc có thể khiến người ta biếи ŧɦái chứ.