Một tiếng rưỡi sau, Biệt thự Tây Sơn.
Hạ Thù trước khi xuống xe, vừa hay nhìn thấy miêu tả về ngôi nhà này trong nguyên tác.
[Biệt thự Tây Sơn nằm trên ngọn núi Tây Sơn ở vùng ngoại ô, cả ngọn núi đều thuộc về Hạ Thù. Căn biệt thự trên núi là nơi Hạ Thù yêu thích nhất sau khi tìm được “món đồ chơi” của mình. Đối với cô ta mà nói, phong cảnh núi rừng tươi đẹp, lại không ai quấy rầy, rất thích hợp để dắt chó đi dạo.]
Hạ Thù xuống xe nhìn về phía xa, đây đâu chỉ thích hợp để dắt chó đi dạo chứ, chỗ này còn thích hợp để “dắt” cô ấy đi dạo nữa!
Gió núi thổi qua, lá cây xào xạc, ánh nắng xuyên qua kẽ lá lúc ẩn lúc hiện, lấp lánh như sao. Cả một vùng xanh mướt và nắng ấm này đẹp đến nỗi Hạ Thù không thể rời chân.
Sau khi tốt nghiệp bận rộn mưu sinh, mỗi ngày tan làm đều bước dưới ánh đèn, cuối tuần cũng chỉ muốn nằm dài, cô đã không biết bao lâu rồi chưa được ngắm cảnh đẹp như thế này.
Cuộc đời vội vã, thế giới của cô như bị đóng khung trong ô vuông một mét vuông ở công ty, ngẩng đầu không thấy trời, cúi đầu chỉ muốn khóc.
Hạ Thù mũi cay xè, hiện tại cảm thấy xuyên sách cũng không tệ đến vậy, nếu có thời gian, tiết trời xuân tươi đẹp này, cô muốn dẫn theo chó cùng đi leo núi.
Nhưng chó đâu? Hạ Thù nhìn quanh, hình như không thấy con chó nào, chắc là bị nhốt rồi, lát nữa hỏi xem là chó gì.
Cô thích những con chó lớn ngốc nghếch như Samoyed, Alaska, Golden Retriever hơn.
"Boss có chuyện gì vậy?"
Tô Minh thấy Hạ Thù sau khi xuống xe mãi không động đậy, bèn tiến lên hỏi.
Hạ Thù hoàn hồn, thu lại ánh mắt nhìn xa xăm, quay đầu nhìn về phía căn biệt thự gần đó.
Căn biệt thự với kiến trúc hùng vĩ và sang trọng này, chỉ có thể dùng một từ để hình dung, là "giàu có"!
Trước biệt thự đứng hai hàng người, họ mặc đồng phục màu xám, thắt ngang eo một chiếc tạp dề nhỏ viền ren trắng, y hệt những nữ hầu trong phim truyền hình!
Tất cả mọi người đều khom lưng, chào đón cô.
Hạ Thù vừa bước lên bậc tam cấp lát đá cẩm thạch, liền nghe thấy một tiếng chào hỏi đồng thanh.
"Chào Tổng giám đốc Hạ!"
Trời ơi, quá đột ngột, cái cảm giác này, ai mà chịu nổi.
Hạ Thù cảm thấy mỗi bước chân tiếp theo của mình như đang giẫm trên mây, mơ mơ màng màng bước vào bên trong căn biệt thự tràn ngập mùi tiền bạc hơn nữa.
Nằm trên chiếc sofa đắt tiền, ngắm nhìn chiếc đèn chùm pha lê tuyệt đẹp và lộng lẫy, người hầu dâng trà bánh, Hạ Thù trong lòng vui sướиɠ đến nỗi sủi bọt, cho đến khi nghĩ đến việc mình chẳng còn sống được bao lâu, bong bóng hạnh phúc này mới vỡ tan.
Tổng tài bá đạo trong nguyên tác này, sao lại nghĩ quẩn đến mức muốn làm một kẻ biếи ŧɦái, bỏ qua cuộc sống tốt đẹp thế này chứ.
Hạ Thù tự đấm mình một cái, giờ thì cô chính là kẻ biếи ŧɦái này rồi...
Cô tiếp tục mở nguyên tác ra, định xem trước cô sắp phải trải qua những phân cảnh biếи ŧɦái như thế nào.
Thấy rằng chỉ cần chọn một bộ quần áo cho Sầm Thiên Diệc, nếu đối phương không thay thì cứ để cô ta đói.
Dường như không quá khó, hơn nữa đối phương không nhìn thấy được, mức độ nguy hiểm giảm thẳng xuống.
Thấy căn phòng đặc biệt được viết trong sách, Hạ Thù quyết định đi xem thử căn phòng chứa đầy đủ các loại “dụng cụ” đó trông như thế nào.
Căn phòng ở tầng hai, đi thang máy lên là có thể thấy ba căn phòng nằm ngang, ba cánh cửa với ba màu khác nhau.