Chương 14

"Boss, có chuyện gì vậy?"

Hạ Thù không có thời gian đáp lại, cắm đầu cắm cổ mà chạy, “dao không khí” ngưng tụ từ sát khí cứ lơ lửng sau gáy cô.

Gáy lạnh buốt, như thể giây tiếp theo đầu và thân sẽ mỗi nơi một nẻo.

"Hệ thống, chuyện gì vậy? Cô ta không phải đã trúng thuốc tê liệt cơ sao, hết tác dụng rồi ư?"

Âm thanh điện tử đáp lại trong đầu cô, giọng đột nhiên trở nên lúc cao lúc thấp, như thể bị nhiễu sóng.

[Nguyên tác viết tê liệt cơ ba ngày... chắc là chưa hết tác dụng đâu...]

Hạ Thù vậy mà lại nghe ra một tia cảm xúc từ âm thanh điện tử máy móc này, hệ thống này hình như đang sợ hãi!

Cô vừa chạy vừa hỏi: "Chưa hết tác dụng, vậy chúng ta chạy làm gì? Cô ta cơ bắp không động đậy được cũng có thể gϊếŧ tôi sao?"

Hệ thống: [Đó là Sầm Thiên Diệc đó, mọi chuyện đều có thể xảy ra!]

Nó đã cùng Ký chủ “chết” 98 lần rồi, mỗi lần đều nằm ngoài dự liệu!

Hạ Thù: "..."

Có vẻ không phải là ảo giác, hệ thống này đúng là còn sợ hơn cả cô.

"Ngươi có chuyện gì giấu ta phải không? Ngươi dường như rất hiểu Sầm Thiên Diệc?"

Đợi một lúc không nghe thấy hệ thống trả lời, phía sau ngược lại truyền đến một tràng tiếng bước chân.

Hạ Thù quay đầu nhìn lại, là các vệ sĩ vừa nãy đứng ở cửa phòng bệnh tự động chia thành hai nhóm, một nhóm chạy theo cô, một nhóm vẫn đứng gác ở cửa phòng bệnh.

Ở cửa phòng bệnh, Tô Minh không lập tức đuổi theo Hạ Thù, cô ta quay người đi vào phòng bệnh.

Người trên giường bệnh đang nằm yên tĩnh, nhắm mắt như ngủ thϊếp đi. Tô Minh liếc nhìn chiếc còng tay vẫn còn còng chặt trên tay cô ta, loại trừ khả năng có biến cố gì đó trong phòng bệnh mới khiến boss chạy loạn.

Rời khỏi phòng bệnh đóng cửa lại, Tô Minh ngẩng đầu nhìn, Hạ Thù đã chạy đến cuối hành lang, đang nhìn về phía cô ta.

Hôm nay boss thật bất thường.

Tô Minh đầy rẫy nghi hoặc, nhanh chân chạy về phía Hạ Thù.

Nghe tiếng bước chân xa dần, người trong phòng bệnh lại một lần nữa mở mắt, trong đôi mắt hơi mơ hồ dâng lên một tia nghi hoặc.

Người phụ nữ đó đột nhiên chạy cái gì? Vẻ hoảng loạn cứ như căn phòng này giây tiếp theo sẽ nổ tung vậy...

Đang suy nghĩ, ánh mắt càng trở nên mơ hồ hơn, Sầm Thiên Diệc biết đây là do tác dụng của Lá Lan số một sắp phát huy.

Trong đáy mắt lạnh như băng, Sầm Thiên Diệc nhanh chóng thoát khỏi còng tay rồi đưa tay sờ lên tai trái, móng tay sắc nhọn nhanh chóng rạch một đường sau tai.

Nếu Hạ Thù có mặt ở đó, chắc chắn sẽ kinh ngạc khi vết thương của đại phản diện này không chảy máu.

Lý do là vì đó là một lớp da giả.

Sầm Thiên Diệc dùng sức giật xuống, nhìn những vết nước chưa khô trên đó, ghét bỏ ném sang một bên.

Lại đưa tay sờ lên dái tai, chạm vào điểm nhô lên đó, rồi lấy “cây kim nhỏ” trong tai ra.

Nếu Hạ Thù có mặt sẽ phát hiện ra, thứ này chính là cái mà trước đây khi cô liếʍ cắn dái tai Sầm Thiên Diệc, trông giống một nốt ruồi nhưng lại dường như có hoa văn.

Cái cô nhìn thấy thực chất là “đầu kim” ẩn dưới lớp da giả.

Thứ này nói là kim, nhưng chiều dài thực tế chưa đến hai milimet.

Sầm Thiên Diệc trước khi tầm nhìn hoàn toàn mờ đi, đã đâm “cây kim” này vào cổ.

[Kim giải độc siêu nhỏ] do Liên minh Thợ săn tiền thưởng nghiên cứu chế tạo có thể loại bỏ mọi độc tố thông thường.

Độc tố gây mù trong Lá Lan số một đương nhiên cũng không thành vấn đề.