Sáng hôm sau, Tống Vân đến công ty với tâm trạng căng như dây đàn. Cuộc gặp trên sân thượng đêm qua khiến cô không thể thờ ơ nữa. Trong tổ chức đã có người để ý đến cô, và nếu không cẩn thận, cô có thể bị lộ bất cứ lúc nào.
Lý Tĩnh đang đứng trước máy pha cà phê. Khi thấy Tống Vân bước vào, bà ta gật đầu.
"Trông cô có vẻ mệt."
"Tối qua mất ngủ một chút." – Tống Vân đáp, cố gắng giữ vẻ tự nhiên.
"Đừng để công việc ảnh hưởng đến sức khỏe." – Lý Tĩnh đưa cô một tập hồ sơ. "Mang cái này đến phòng kế toán. Sau đó giúp tôi kiểm tra lô hàng số 28. Nghe nói có vấn đề sắp xếp."
Tống Vân nhận hồ sơ, trong đầu lập tức cảnh giác. Lô hàng số 28 nằm gần khu vực hàng bị nghi ngờ. Việc cô được giao kiểm tra nó có thể là thử thách hay một cái bẫy.
Tại phòng kế toán, cô tranh thủ xem sơ qua tài liệu. Một số hóa đơn không khớp với ngày nhập hàng. Cô ghi nhớ, chụp lén vài trang rồi lập tức chuyển tiếp. Khi quay lại kho hàng, cô bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của gã đàn ông từng xuất hiện trên sân thượng đêm qua. Hắn đứng ở hành lang, tay cầm điện thoại, như thể đang chờ ai đó.
"Cô Tống." – Hắn cất tiếng. "Tôi giúp cô kiểm kê lô 28."
"Không cần. Tôi làm được." – Cô nói nhanh rồi quay đi, cố gắng không để lộ vẻ sợ hãi.
Lúc cúi xuống kiểm tra, cô khéo léo dán một chip định vị vào góc bên dưới thùng hàng, giấu kín trong lớp bọc nhựa. Đúng lúc đó, một giọng nói vang lên phía sau.
"Cô Tống, cô đang làm gì?"
Cô quay lại, thấy Lý Tĩnh đứng đó, ánh mắt lạnh lẽo.
"Tôi kiểm tra số lượng và kiểm soát mã hàng." – Cô bình thản đáp. "Có vài thùng dán nhãn sai vị trí."
Lý Tĩnh không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn cô một lát rồi quay lưng bỏ đi.
Buổi tối, Tống Vân trở về nhà trọ. Hàn Du đã đợi sẵn bên trong.
"Hôm nay gắn được chip chưa?"
"Rồi. Nhưng bị theo dõi suốt." – Cô thở dài. "Có vẻ chúng bắt đầu nghi ngờ tôi."
"Vậy phải nhanh. Đội trưởng Khương nói đã dò được tín hiệu lô hàng đang chuẩn bị được chuyển đi. Nếu lần này theo dõi thành công, chúng ta có thể lần ra toàn bộ tuyến vận chuyển."
Tống Vân gật đầu.
"Phải hoàn thành trước khi tôi bị phát hiện."
Hai ngày tiếp theo trôi qua trong sự căng thẳng tột độ. Mỗi bước đi của Tống Vân đều có cảm giác bị theo dõi. Gã đàn ông kia ngày càng xuất hiện nhiều hơn, ánh mắt đầy dò xét. Cô cảm thấy chiếc bẫy đang dần khép lại.
Đến ngày thứ ba, khi cô đang ngồi trong kho, điện thoại rung lên. Một tin nhắn được gửi đến qua kênh mã hóa:
"Lô hàng số 28 sẽ được chuyển lúc 1 giờ sáng. Theo dõi tại bến xe phía tây."
Tống Vân không do dự. Cô tìm cớ xin về sớm, sau đó thay quần áo, di chuyển về hướng bến xe. Hàn Du đã có mặt từ trước, ẩn mình trong xe tải nhỏ cách đó không xa.
"Lát nữa tôi sẽ bám theo chiếc xe vận chuyển. Cô không được lộ diện."
"Rõ." – Cô gật đầu. "Cẩn thận."
Gần 1 giờ, một xe tải không biển hiệu dừng lại ở kho hàng. Bốn người đàn ông đeo khẩu trang bốc hàng lên nhanh chóng. Trong ánh đèn mờ, Tống Vân nhận ra Lý Tĩnh cũng có mặt. Bà ta cầm một cuốn sổ nhỏ, liên tục kiểm tra danh sách.
Chiếc xe khởi hành. Hàn Du bám theo, giữ khoảng cách an toàn. Tống Vân lập tức quay về nhà trọ, liên lạc với đội trưởng Khương.
"Xe đã rời khỏi điểm xuất phát. Hướng tây bắc, khả năng cao đến khu vực ngoại ô."
"Chúng tôi đã sắp xếp chốt chặn ở điểm giao cắt. Đợi tín hiệu để bắt giữ."
Một giờ sau, tín hiệu từ chip bị gián đoạn. Hàn Du mất dấu. Tống Vân lo lắng tột độ.
"Chuyện gì vậy? Sao lại mất tín hiệu?"
"Bọn chúng phát hiện ra. Có thể chip đã bị tháo." – Giọng Khương trầm xuống. "Chúng đổi xe. Có nội gián trong lực lượng vận chuyển."
Tống Vân siết chặt tay.
"Chúng đang bắt đầu phản công."
"Và cô đang ở giữa ổ rắn độc." – Khương nói khẽ. "Phải rút ra sớm."
"Không. Tôi chưa thể đi. Tôi gần tiếp cận được Lý Tĩnh. Nếu rút lui bây giờ, mọi thứ sẽ mất dấu."
"Quyết định ở cô. Nhưng phải hiểu, nếu bị bắt, sẽ không có ai đến cứu kịp."
"Tôi biết. Nhưng tôi không thể để tất cả công sức đổ sông đổ biển."