Chương 9

Sau khi hoàn tất nhiệm vụ ở vùng biên, Tống Vân cùng Hàn Du được lệnh trở về thành phố để tiếp nhận một vụ án mới. Không còn tiếng súng, không còn rừng sâu, nhưng nguy hiểm chưa từng rời khỏi họ.

Chiếc xe jeep đỗ lại trước trụ sở Cục phòng chống ma túy khu vực. Tống Vân bước xuống, ngẩng đầu nhìn tòa nhà ba tầng cũ kỹ nhưng tràn ngập khí thế của những người lính thầm lặng. Cô đi theo Hàn Du vào phòng họp. Bên trong đã có vài người đợi sẵn, trong đó có một người đàn ông trung niên mặc quân phục, ánh mắt sắc bén như dao.

"Giới thiệu với hai người, đây là đội trưởng Khương của tổ đặc nhiệm nội thành." – Huấn luyện viên Tôn nói, ánh mắt liếc nhìn Tống Vân đầy ẩn ý. "Từ hôm nay, hai người sẽ tạm thời phối hợp với anh ta để điều tra một đường dây buôn ma túy trá hình dưới vỏ bọc doanh nghiệp."

Đội trưởng Khương nhìn họ gật đầu.

"Thông tin tình báo cho thấy có một công ty tên là Thiên Thịnh chuyên nhập khẩu mỹ phẩm nhưng thực chất là bình phong để rửa tiền và vận chuyển hàng cấm. Mấu chốt là một người phụ nữ tên Lý Tĩnh. Cô ta là thư ký giám đốc, đồng thời phụ trách khâu hậu cần."

Tống Vân lật giở hồ sơ trên bàn. Trong ảnh là một người phụ nữ ngoài ba mươi, dáng vẻ trí thức, khuôn mặt bình thản nhưng đôi mắt lại lộ ra tia lạnh lẽo.

"Chúng tôi cần một người tiếp cận cô ta." – Đội trưởng Khương nói. "Người đó phải vào làm nhân viên nội bộ trong công ty."

Hàn Du nhìn sang Tống Vân.

"Để cô ấy đi à?"

"Chính xác." – Huấn luyện viên Tôn gật đầu. "Tống Vân có hồ sơ lý lịch sạch, gương mặt dễ gây thiện cảm. Quan trọng hơn cả, cô ấy không phải người của thành phố này."

Tống Vân khép tập hồ sơ lại, nhẹ giọng hỏi:

"Bao giờ bắt đầu?"

"Sáng mai." – Đội trưởng Khương đáp. "Chúng tôi đã sắp xếp danh tính giả. Cô sẽ vào làm trợ lý tạm thời cho bộ phận kho vận."

Tối hôm đó, Tống Vân đứng bên cửa sổ nhà nghỉ, ánh đèn vàng hắt bóng cô xuống sàn nhà. Hàn Du từ phòng bên bước sang, tay cầm một ly trà nóng.

"Cô chắc chắn về nhiệm vụ này chứ?"

"Không ai chắc chắn điều gì trong thế giới này cả." – Tống Vân đón lấy ly trà. "Nhưng nếu không ai vào, thì chúng ta mãi ở bên ngoài thôi."

Hàn Du im lặng một lúc rồi nói:

"Nhớ giữ liên lạc. Nếu có điều gì bất thường, báo ngay."

"Biết rồi."

Sáng hôm sau, Tống Vân đến công ty Thiên Thịnh trong trang phục công sở giản dị. Cô được dẫn đến bộ phận kho vận và gặp mặt Lý Tĩnh. Người phụ nữ này nhìn cô từ đầu đến chân, rồi mới lạnh nhạt hỏi:

"Có kinh nghiệm quản lý hàng tồn kho chưa?"

"Tôi từng làm cho công ty thiết bị y tế gần một năm." – Tống Vân đáp bằng giọng tự tin. "Xử lý số liệu và hóa đơn là việc tôi quen tay."

Lý Tĩnh không cười, chỉ liếc nhìn cô rồi quay đi.

"Đi theo tôi."

Tống Vân nhanh chóng hòa nhập vào môi trường làm việc. Cô không để lộ bất kỳ dấu hiệu khả nghi nào. Buổi trưa, khi mọi người ra ngoài ăn, cô tranh thủ kiểm tra kho hàng chính. Những kiện hàng đóng gói quá kỹ, thậm chí dán niêm phong với chữ viết mã hóa. Cô chụp lại vài hình ảnh gửi về cho đội Khương thông qua ứng dụng liên lạc ngụy trang.

Buổi tối, cô đi bộ về nhà trọ, thấy Hàn Du đang đợi ở quán nước đầu hẻm. Anh giả vờ đọc báo nhưng ánh mắt dõi theo cô từ xa. Cô bước đến, ngồi xuống đối diện.

"Tôi kiểm tra được một số kiện hàng bất thường. Có vẻ họ dùng lô hàng số 27 làm vỏ bọc."

Hàn Du đưa cho cô một bao diêm nhỏ.

"Bên trong có chip định vị. Sáng mai tìm cách gắn lên một trong các kiện hàng đó."

"Rõ."

Một tuần trôi qua. Tống Vân từng bước nắm rõ hệ thống vận chuyển, bắt đầu thấy rõ được mối quan hệ giữa Lý Tĩnh và một vài nhân vật khả nghi ngoài công ty. Cô dần lọt vào mắt xanh của Lý Tĩnh, được giao thêm việc kiểm kê và thậm chí là đưa hồ sơ đến văn phòng tổng giám đốc.

Tối hôm đó, cô nhận được tin nhắn lạ: "Gặp tôi lúc 11 giờ. Sân thượng tầng 5."

Tống Vân cảm thấy bất an nhưng vẫn đến điểm hẹn. Trên sân thượng tối om, gió lạnh thổi l*иg lộng. Một người đàn ông bước ra từ bóng tối, tay cầm điếu thuốc.

"Cô không phải nhân viên bình thường."

Tống Vân siết chặt điện thoại trong tay.

"Anh là ai?"

"Người được thuê để kiểm tra lý lịch những kẻ khả nghi." – Hắn ta cười nhạt. "Và cô, cô nằm trong danh sách đó."

Tống Vân cố giữ bình tĩnh.

"Tôi không hiểu anh đang nói gì."

Hắn ta bước đến gần, ánh mắt đầy đe dọa.

"Đừng giả ngây. Nếu không muốn bị lôi ra giữa ban ngày, tốt nhất đừng lục lọi thêm."

Nói xong, hắn quay lưng rời đi, bóng dáng nhanh chóng biến mất sau lối cầu thang.