Chương 61: Người làm mới

Tống Đàn “phụt” một tiếng bật cười.

Cô nhớ lại mình đã hứa với Kiều Kiều cho cậu ấy xem Ultraman, nhưng vì dạo này bọn họ quá bận, mọi người trong nhà đều không rảnh, đến nỗi sau khi đứa trẻ ngốc này có vài món đồ chơi, thì đã quên béng Ultraman, đến giờ vẫn chưa xem!

Cuối cùng heo Peppa vẫn giữ được vị trí của mình.

Lúc này, dì cả ngập ngừng hỏi:

“Đàn Đàn à, cháu thấy anh Yến Bình nhà dì thân hình to lớn như vậy, hay là cháu đưa nó về làm ruộng đi?”

“Việc khác thì không cần, chỉ cần cháu giữ nó ở trên núi làm việc chăm chỉ là được.”

“Nếu không làm tốt thì không cho ăn cơm.”

“Để nó biết, kiếm tiền khó khăn thế nào!”

Cái gọi là nuông chiều con cái như gϊếŧ con, bây giờ cả chợ đầu mối đều biết con trai mình không nên thân, hai năm nay còn không có ai giới thiệu đối tượng, trong lòng dì cả vừa lo lắng vừa nóng ruột.

Nghe nói em gái đang làm ruộng - làm ruộng tốt đấy, vừa vất vả vừa rèn luyện con người, còn phơi nắng to, rất hợp với con trai mình!

Trương Yến Bình đang mò mẫm lấy trái cây trong thùng theo thói quen, anh ấy nghe vậy liền bực mình: “Mẹ!”

Trong lòng Tống Đàn cũng có ý nghĩ này - dù sao Trương Yến Bình cao mét tám, người lại khỏe mạnh, không cầm cuốc xẻng thì phí quá!

Cho dù ban đầu anh ấy không thích nghi được, thì lâu dài cũng là một lao động tốt!

Hai người nhất trí!

Tống Đàn hứa hẹn: “Dì cả, dì thấy có bao giờ cháu không đáng tin chưa? Dì yên tâm, anh Yến Bình về nhà cháu, chắc chắn sẽ không để anh ấy bị đói.”

“Nhưng mà việc đồng áng cũng khá nặng nhọc, lúc đó anh ấy có bị rám nắng thì dì đừng xót nhé.”

Tuy nhiên, lần này ngay cả chú cũng đồng ý: “Không xót, không xót, nó có thể ra khỏi nhà là chú đã thở phào nhẹ nhõm rồi.”

“Hơn nữa, có ai mà chưa từng làm ruộng? Sức lực là của mình, dùng xong rồi lại có, nó cao to như vậy, ngày nào cũng ở nhà ăn uống chơi game, chi bằng đi rèn luyện một chút!”

Trương Yến Bình muốn phát điên, anh ấy quay đầu định chạy lên lầu: “Con không đi - ây ây ây!”

Nhưng Tống Đàn đã túm lấy cổ áo anh ấy, lúc này cô cười nói: “Gần trưa rồi dì cả, cháu đưa anh Yến Bình về trước nhé. Ăn cơm trưa, chiều làm quen một chút, ngày mai có thể làm việc rồi!”

“Đến lúc đó cháu sẽ quay video cho hai người xem!”

“Được được được!”

Đã tống được đứa con trai phiền phức đi, hơn nữa bọn họ nhìn Đàn Đàn nhỏ bé, nhưng Trương Yến Bình bị cô túm cổ áo lại không thể nhúc nhích!

Hai vợ chồng cười không khép được miệng, dường như đã nhìn thấy con trai trở thành người đàn ông tốt chịu khó, có phẩm chất kiên cường.

Chú vội vàng chui vào kho, khi Tống Đàn kéo Trương Yến Bình đang phản kháng lên xe thì đã có thêm mấy thùng trái cây được chất lên thùng xe, toàn là loại đắt tiền.

Tống Đàn khóa cửa sau xe lại, nhìn Trương Yến Bình với vẻ mặt u oán, cô nói những lời đặc biệt kí©h thí©ɧ: “Anh Yến Bình, anh xem, anh làm việc không công cho nhà em, dì cả còn phải bù thêm trái cây nữa.”

Trương Yến Bình lập tức im lặng, vẻ mặt u oán biến mất, một nụ cười xuất hiện trên khuôn mặt trắng trẻo, khiến quầng thâm mắt của anh ấy trông thật đáng yêu.

Anh ấy thành thạo lấy điện thoại, sạc dự phòng và tai nghe ra khỏi túi:

“Mẹ anh chỉ giỏi trò này thôi, anh đã đề phòng từ trước rồi.”

“Con bé này, anh là anh họ của em đấy, anh không làm việc, dì lại có thể ăn thịt anh à?”

Vừa dứt lời, Kiều Kiều ngồi ghế phụ quay đầu lại nhìn anh ấy với vẻ vui mừng: “Anh ơi, em dẫn anh đi đào vườn rau nhé!”

Trương Yến Bình: ...

Tống Đàn cũng chỉ cười không nói - về đến thôn, có làm hay không, không phải do anh ấy quyết định nữa.

...

Trương Yến Bình thật sự không hổ danh là người đàn ông khiến dì cả phải đau đầu.

Lên xe anh ấy bắt đầu chơi game, hai tay bấm nhanh đến mức gần như không thấy rõ, Kiều Kiều ngồi ở ghế phụ gần như vặn gãy cổ, tò mò đến cực điểm.

Tống Đàn liếc nhìn anh ấy: Bàn tay này linh hoạt như vậy, không hái trà thật là lãng phí!

Nhưng mà công việc này rất dễ lười biếng, cho nên… Đàn ông đích thực, vẫn phải làm những công việc chân tay mới được!

Kiều Kiều có bạn đồng hành trong vườn rau rồi.

Nhưng quá trình chơi game cũng chỉ kéo dài một tiếng đồng hồ, sau đó xe chuyển hướng vào đường núi, khả năng chống xóc của xe bán tải gần như bằng không.