Thanh Đường quay đầu nhìn Hoắc Lăng trong rừng đá, hắn đang dùng trường thương đập từng khối đá ra, sư tôn của hắn bị phong ấn bên trong.
Thanh Đường dừng chân: “Chúng ta giúp hắn một tay?”
Chúc Tinh Lan cau mày: “Ta không muốn.”
Thanh Đường vỗ nhẹ lên vai Chúc Tinh Lan: “Chính hắn đánh thức Mạnh Cập áo trắng để giúp chúng ta, coi như trả ơn đi, được không?”
Chúc Tinh Lan thở dài: “Được thôi.”
Chúc Tinh Lan cõng Thanh Đường, đi tới trước mặt Hoắc Lăng: “Ta dùng huyền âm thử xem có thể làm tảng đá này nứt làm đôi không, nhưng huyền âm vừa ra, sương mù sẽ nhanh chóng kéo đến.”
Hoắc Lăng biết Chúc Tinh Lan vốn không muốn ra tay giúp, chỉ vì Thanh Đường mở lời nên hắn mới tới đây: “Đa tạ.”
Chúc Tinh Lan đứng trên đỉnh đá trong rừng, ngón tay khảy lên Dư Phan, sóng âm lan ra xung quanh từ thân thể hắn, gió mạnh nổi lên giữa rừng đá. Nhưng tảng đá phong ấn sư tôn Hoắc Lăng vẫn không hề lay chuyển.
Sư tôn nói với Hoắc Lăng: “Vô ích thôi, đây là pháp thuật do Mạnh Cập thi triển, gã chưa chết, trận pháp sẽ không bị phá. Giờ hai Mạnh Cập đang đánh nhau đến lưỡng bại câu thương, cả hai phải chết, sau đó các ngươi phải phá bỏ đại trận ở núi Ký Vọng thì nơi này mới có thể khôi phục nguyên dạng.”
Thanh Đường hỏi: “Xin hỏi tiền bối, rốt cuộc ở đây có Bạch Phượng Lân Điệp thật không?”
Sư tôn Hoắc Lăng đáp: “Tất nhiên là có, nhưng sau khi đại trận bị phá, suối bạc trên núi sẽ cạn, Bạch Phượng Lân Điệp cũng sẽ biến mất, các ngươi phải mau chóng lên đó.”
Thanh Đường nhanh nhẹn trèo lại lên lưng Chúc Tinh Lan, nói với Hoắc Lăng: “Vậy phiền Hoắc công tử giải trận rồi, bọn ta đi bắt bướm trước.”
Hoắc Lăng cau mày nhìn Chúc Tinh Lan cõng Thanh Đường vội vã rời đi lêи đỉиɦ núi. Sư tôn bảo: “Đừng phân tâm, hãy nhớ kỹ phù văn giải trận ta dạy, đợi Mạnh Cập chết thì lập tức giải trận.”
Hoắc Lăng hỏi: “Nếu lũ yêu vật trong này chạy ra ngoài thì sao?”
Trong chớp mắt, tròng trắng trong mắt sư tôn biến mất, hai con ngươi đen kịt nhìn chằm chằm Hoắc Lăng: “Thì cứ để tất cả trở thành tế phẩm của ta.”
Hoắc Lăng giật lùi hai bước, kinh hoàng nhìn sư tôn mình: “Sư tôn… ngài…?”
---
Khi cõng Thanh Đường lêи đỉиɦ núi, Chúc Tinh Lan giả vờ hỏi bâng quơ: “Ngươi thấy Hoắc Lăng thế nào?”
“Cũng tạm, sao tự dưng lại hỏi vậy?”
“Ta còn tưởng ngươi có ý với hắn.”
“Trong lòng ta chỉ có chuyện gϊếŧ Bạc Dã và lấy được Bạch Phượng Lân Điệp để cứu Hợp Hoan Tông, nào có thời gian nghĩ tới chuyện song tu với ai? Sau này hãy tính.”
“Ừ, cũng phải.”
Chúc Tinh Lan yên tâm, tia lạnh lẽo trong mắt cũng thu lại.
Hai người lên tới đỉnh núi, phát hiện ra nơi có sấm sét mà họ thấy từ dưới chân núi thực chất chỉ ở quanh khu vực Ngân Tuyền.
Ngân Tuyền do một bàn tay khổng lồ bằng đá nâng đỡ tạo thành một hồ nông, xung quanh dựng ba pho tượng thần đã loang lổ rêu phong. Bạch Phượng Lân Điệp đang chập chờn bay lượn trong làn sấm chớp của Ngân Tuyền, đôi cánh sau của nó như đuôi phượng tung bay theo gió. Cảnh tượng ấy vừa huyền ảo lại vừa kỳ dị.
Thanh Đường hỏi: "Chúng ta bắt chúng bằng cách nào?"
Chúc Tinh Lan lấy ra một chiếc bình lưu ly và một chiếc vợt lưới từ trong túi giới tử, nói: "Như ngươi thấy đó."
"Ngươi nghĩ chu đáo thật đấy." Thanh Đường lấy ra một viên kẹo tròn. "Ta nghe nói loài bướm thích mật hoa, nên ta chỉ mang theo cái này."
Chúc Tinh Lan nói: "Vậy xem ai trong chúng ta bắt được trước nhé."
"Có gì mà phải so đo, thật trẻ con."
Thanh Đường liếc nhìn Chúc Tinh Lan một cái, rồi đi trước tránh những tia sét, làm ướt viên kẹo tròn bằng nước Ngân Tuyền và bắt đầu dẫn dụ Bạch Phượng Lân Điệp.
Chúc Tinh Lan cầm vợt lưới vung lên trên không Ngân Tuyền, nhưng không bắt được con nào. Trái lại, Bạch Phượng Lân Điệp lũ lượt bay về phía tay Thanh Đường, ánh huỳnh quang lấp lánh, như mộng như ảo.
Thanh Đường khẽ nói: "Tinh Lan, mau đưa cái bình cho ta."
Chúc Tinh Lan đưa chiếc bình lưu ly cho Thanh Đường, khi đầu ngón tay chạm vào, hắn nhận thấy tay Thanh Đường rất lạnh.
Thanh Đường úp ngược chiếc bình lại, bắt được một con Bạch Phượng Lân Điệp: "Bắt được rồi."
Chúc Tinh Lan nhìn con Bạch Phượng Lân Điệp trong bình lưu ly, nói: “Đúng vậy, ngươi thắng rồi, chúng cũng thích ngươi.”
Thanh Đường quay sang Chúc Tinh Lan nói: “Quả thật rất đẹp, ta giữ lại nhé.”
Nói xong, Thanh Đường cất bình lưu ly vào túi giới tử, rồi xoay nhẹ mắt cá chân: “A…”
“Sao vậy?”
“Chân đau, ngươi còn viên thuốc nào không?”
Chúc Tinh Lan lại đưa cho Thanh Đường một viên thuốc trắng, sau đó vén ống quần y lên thì thấy độc tính từ vết thương đã lan đến bắp chân, biến thành màu tím đỏ: “Chúng ta phải mau rời khỏi đây, vết thương của ngươi không thể chậm trễ.”
Đột nhiên, mặt đất lại bắt đầu rung chuyển, lần này còn dữ dội hơn trước. Chúc Tinh Lan vội giữ chặt Thanh Đường tựa vào pho tượng đá bên bờ Ngân Tuyền: “Có lẽ hai tên Mạnh Cập kia vẫn còn đang giao chiến.”
Chợt trong khoảnh khắc, Thanh Đường thấy phía sau tượng đá có một khuôn mặt người khô quắt, đôi mắt bỗng mở ra nhìn y: “Tinh Lan?”