Chương 41: Lòng người khó đoán

Giọng nói của thiếu niên trong trẻo tựa như tiếng suối reo, khiến người nghe cảm thấy vô cùng dễ chịu.

Mọi người nghe xong đều vui mừng ra mặt, vội vàng giục:

"Mau mau dẫn đường! Làm phiền ngươi quá!"

Lúc này, Tô Cửu Nguyệt và Lý thị đang cắm cúi ăn cơm ngay trước sạp hàng, bỗng thấy Tô Hiển dẫn theo một đoàn hơn hai mươi người đi tới!

Hai người vội vàng đặt bát xuống, quệt vội khóe miệng. Chưa kịp nói gì thì khách đã nhao nhao:

"Bà chủ! Làm thẻ!"

"Ta cũng muốn làm thẻ hội viên!"

"Làm cho ta một cái nữa!"

Tô Cửu Nguyệt ngơ ngác: "???"

Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Sao vừa đến nơi đã đòi làm thẻ tới tấp thế này? Tôm hùm đất của mình đã nổi tiếng đến mức này rồi sao?

Tuy trong lòng đầy thắc mắc nhưng tay chân nàng vẫn thoăn thoắt không ngừng. Vừa làm thẻ cho khách, nàng vừa tò mò hỏi thăm:

"Các vị rủ nhau đến làm thẻ đông thế này, không biết là đã nghe ai giới thiệu vậy?"

Người đàn ông đang làm thẻ gật đầu lia lịa:

"Lý viên ngoại bảo rằng, làm thẻ nhà cô thì chỉ xót tiền một lúc thôi, nhưng không làm thì sẽ hối hận cả đời!"

Những người bên cạnh cũng hùa theo tán đồng:

"Đúng thế, Lý viên ngoại còn bảo chưa ăn tôm hùm đất thì cuộc đời này chưa trọn vẹn!"

"Ngài ấy nói đời người ngắn ngủi, phải tranh thủ mà ăn tôm!"

"Làm thẻ xong là chúng ta cũng trở thành hội viên tôm hùm đất tôn quý giống như Lý viên ngoại rồi!"

Tô Cửu Nguyệt càng thêm hoang mang...

Lý viên ngoại? Là ai vậy trời?

Nhưng mà hiệu quả quảng cáo này đúng là không đùa được đâu!

Trong khi đó, vị Lý viên ngoại kia đang ung dung ngồi câu cá bên bờ sông nhỏ. Đúng là cao nhân bất lộ tướng, làm việc tốt không cần lưu danh!

Vì chỗ này tụ tập một đám đông người, nên bỗng chốc trở nên vô cùng nổi bật giữa con ngõ vắng!

"Đằng kia đang làm gì thế nhỉ?"

"Bán cái gì mà đông người thế?"

"Đi! Qua đó xem thử đi."

Trong số đó, có cả những thực khách nãy giờ tìm mua tôm hùm đất mà không thấy. Khi biết đây chính là món tôm hùm đất mà mình đang mong nhớ, họ mừng rỡ như bắt được vàng!

Tiếng lành đồn xa, một đồn mười, mười đồn trăm, chẳng mấy chốc, người tìm đến ngày càng đông nghịt!

Ba người vừa mới rảnh rang được một chút, giờ lại bắt đầu quay cuồng bận rộn như con thoi.

Bà chủ Liễu ở gian bên cạnh vừa ngấu nghiến tôm hùm đất vừa tặc lưỡi cảm thán:

"Thế này thì đắt hàng quá rồi!"

Tuy nhiên, nhìn đống vỏ tôm chất cao như núi nhỏ trước mặt, bà chủ quán hoành thánh lại gật đầu đầy vẻ hiển nhiên.

Ngon đến thế này, bán đắt hàng cũng là lẽ đương nhiên!

Trong khi đó, ở gian hàng bên cạnh, mụ chủ quán bánh bao – kẻ đã chiếm chỗ của họ – tức đến mức nghiến răng ken két.

Chết tiệt thật, đã bị đẩy xuống tận cái xó xỉnh đó rồi mà sao vẫn còn buôn bán được cơ chứ?!

Cái món tôm hùm đất đó rốt cuộc có ma lực gì vậy?

Không được, ngày mai nhất định phải rủ thêm mấy người nữa, chiếm hết tất cả các vị trí mới được!

Không có chỗ bán hàng, để xem các ngươi kiếm tiền kiểu gì!

Bày ra đất bán thì liệu có ai thèm ngó ngàng tới không?

Mụ chủ quán bánh bao nhìn chằm chằm về phía cuối ngõ với ánh mắt đầy ác độc, cười khẩy một tiếng.

Ngày mai, để xem các ngươi còn vênh váo được nữa không!

Nhờ sự quảng bá của vị Lý viên ngoại bí ẩn kia, việc buôn bán hôm nay thuận lợi đến bất ngờ.

Vẫn là một trăm hai mươi cân tôm hùm đất như mọi khi, nhưng hôm nay lại bán hết sớm hơn cả hôm qua!

Hơn nữa, số người làm thẻ hội viên cũng tăng thêm vài người so với hôm trước!

Tô Cửu Nguyệt vừa thu dọn đồ đạc, vừa âm thầm ghi nhớ cái tên Lý viên ngoại trong lòng.

Có cơ hội, nhất định phải cảm tạ người ta cho đàng hoàng mới được.

Thấy nhóm Tô Cửu Nguyệt chuẩn bị rời đi, bà chủ Liễu vội vàng chạy tới.

"Này, ta nhắc các muội một câu, ngày mai nhớ đến sớm một chút nhé."

"Mụ bán bánh bao kia sẽ không chịu để yên đâu, khả năng cao là mụ ta sẽ tìm người chiếm hết các sạp hàng ở đây đấy."

Lý thị nghe vậy thì nhíu mày, tỏ vẻ không hiểu.

"Nhưng làm thế thì mụ ta có được lợi lộc gì đâu, thuê một sạp hàng tốn tận 20 văn tiền lận cơ mà!"

Bà chủ Liễu cười khẩy:

"Có những kẻ chỉ thích làm mấy chuyện thất đức, hại người mà chẳng lợi mình như thế đấy!"

"Mụ ta thấy các muội kiếm được tiền nên đỏ mắt ghen tị ấy mà!"

Lý thị vẫn chưa hết thắc mắc:

"Chúng ta kiếm tiền bằng chính sức mình, không trộm không cướp, tại sao mụ ta lại cứ gây khó dễ với chúng ta như vậy chứ?"

Tô Cửu Nguyệt lắc đầu thở dài trong lòng.

Mẹ à, mẹ vẫn còn ngây thơ quá!

Lòng người, thật khó lường...

Nàng quay sang nhìn bà chủ Liễu, mỉm cười nhẹ nhàng:

"Tỷ yên tâm, không sao đâu, vẫn câu nói cũ, muội đảm bảo sẽ không để mụ ta sơ múi được chút lợi lộc nào!"

Chỉ sợ mụ chủ quán bánh bao kia không chịu làm cái chuyện thất đức đó thôi!

Nếu mụ ta thật sự rủ người chiếm hết sạp hàng, nàng nhất định sẽ khiến mụ ta "tiền mất tật mang", được không bù nổi mất!

Thấy Tô Cửu Nguyệt có vẻ tự tin như đã tính trước, bà chủ Liễu cũng không nói thêm gì nữa, quay người định rời đi.

"Được rồi, muội đã có tính toán là tốt."

Tô Cửu Nguyệt khoanh tay trước ngực, suy nghĩ.

Vị Liễu tỷ này tuy mới quen biết nhưng lại rất hợp ý nàng!

Vừa xinh đẹp, tính tình lại tốt.

Đặc biệt là tấm lòng nhiệt tình! Rõ ràng chỉ là bèo nước gặp nhau, vậy mà tỷ ấy đã dăm ba lần nhắc nhở các nàng phải đề phòng tiểu nhân.

Là một người đáng để kết giao.

Nghĩ đến đây, Tô Cửu Nguyệt bèn gọi bà chủ Liễu lại:

"Liễu tỷ, muội vừa nghĩ ra một mẹo nhỏ, tỷ nghe thử xem sao nhé?"

Bà chủ Liễu nghe vậy thì dừng bước, nghi hoặc hỏi:

"Mẹo gì cơ?"

"Tỷ về thử cho thêm chút tôm khô và rong biển vào nước dùng hoành thánh xem, biết đâu sẽ có bất ngờ đấy."

Tô Cửu Nguyệt cười tinh nghịch.

Bà chủ Liễu nghe xong cũng bật cười:

"Được thôi, tay nghề của tiểu chủ quán Tô giỏi như vậy, cách mà muội nghĩ ra chắc chắn cũng không tồi, lát về ta sẽ thử xem sao, haha."

Tô Cửu Nguyệt không nói thêm gì nữa.

Công thức nàng đã cho rồi, còn tin hay không là chuyện của tỷ ấy.