Nhóm người Tô Cửu Nguyệt vừa dọn xong sạp hàng, liền thấy một phụ nhân bước tới, tò mò ngắm nghía đám tôm hùm đất trên sạp.
Vị phụ nhân này ước chừng ba mươi tuổi, mặc y phục vải thô, tóc búi lỏng lẻo, bên thái dương có một lọn tóc mai buông rủ tự nhiên. Nước da nàng tuy hơi xanh xao nhưng ngũ quan lại vô cùng xinh đẹp.
Tô Cửu Nguyệt vừa nhìn thấy đã không thể rời mắt.
Vị phụ nhân này tuy ăn vận đơn sơ nhưng lại sở hữu dung mạo xuất chúng!
So với mấy cô minh tinh mặt đầy "dao kéo" ở hiện đại, quả đúng là một trời một vực!
Dáng vẻ này, thật khiến người ta nhìn mà thương xót!
Là một thành viên cốt cán của "hội mê cái đẹp", Tô Cửu Nguyệt thầm gào thét trong lòng:
Đừng ai tranh! Để ta tiếp chiêu!
Phụ nhân kia quan sát kỹ một hồi rồi che miệng thốt lên:
"Không ngờ món tôm hùm đất đang nổi đình nổi đám khắp hang cùng ngõ hẻm lại chính là con bọ nước này!"
"Mấy hôm trước chỉ nghe danh, hôm nay cuối cùng cũng được thấy tận mắt rồi!"
Cả ba người đều ngơ ngác nhìn phụ nhân kia.
Bị nhìn chằm chằm, phụ nhân có chút ngại ngùng, bèn mỉm cười e thẹn.
"Ây da, quên mất chưa tự giới thiệu! Xin chào, ta là bà chủ quán hoành thánh bên cạnh! Ta họ Liễu."
"Mấy hôm nay cứ nghe người ta đồn đại tôm hùm đất ngon lắm, nên ta tò mò qua xem thử."
"Mạo muội quấy rầy các vị rồi, thất lễ quá."
Ánh mắt Tô Cửu Nguyệt vẫn dán chặt lên người mỹ phụ nhân.
Chà... không những xinh đẹp mà tính tình còn tốt nữa chứ.
Tính cách hào sảng thế này!
Lại càng mê hơn...
"Không sao, không sao đâu ạ, gặp gỡ là cái duyên, tỷ có muốn nếm thử tôm hùm đất nhà muội không?"
Được người đẹp ghé thăm thì sao gọi là quấy rầy được chứ...
Liễu Như Yên thấy lời đồn quả không sai! Bà chủ quán tôm hùm đất chỉ là một tiểu cô nương mười mấy tuổi.
Vẻ ngoài đáng yêu, giọng nói lại còn ngọt ngào dễ nghe!
Trong lòng nàng ta thầm yêu mến, vội xua tay:
"Thế không được, ta đặc biệt qua đây để mua ăn thử mà! Làm thế khác nào ta cố tình sang ăn chực đâu chứ."
"Ta đâu có giống mụ bán bánh bao ham rẻ kia! Không được, không được!"
"Ta nói cho các người biết, mụ già đó nổi tiếng khắp vùng là kẻ chi li tính toán! Chắc là thấy sạp hàng của các người đắt khách nên mới chiếm chỗ để vòi tiền đấy!"
"Đúng là đáng ghét!"
Tô Cửu Nguyệt tự tin nhếch môi cười.
"Mỹ... à Liễu lão bản cứ yên tâm, muội biết rồi! Đảm bảo mụ ta sẽ không sơ múi được một xu nào đâu."
Nghe vậy, bà chủ quán hoành thánh mới mỉm cười.
"Thế thì tốt, các người nhớ cẩn thận đừng để mụ ta lừa đấy."
Nói xong, nàng ta lại quay sang liếc nhìn về phía quán bánh bao với ánh mắt đầy vẻ chán ghét.
Trong lòng Tô Cửu Nguyệt nước miếng đã chảy ròng ròng, oa! Người đẹp cười lên trông càng rực rỡ hơn~
Sao có thể để mỹ nữ phải trả tiền ăn tôm được chứ!
Nghiêng đầu suy nghĩ một chút, Tô Cửu Nguyệt liền nảy ra một ý.
"Liễu tỷ này, hay là thế này đi, muội dùng một cân tôm hùm đất đổi lấy ba bát hoành thánh của tỷ nhé, vừa khéo bọn muội cũng chưa ăn sáng."
Mắt bà chủ quán sáng rực lên!
"Thế thì tốt quá! Đợi chút nhé, ta đi nấu ngay đây!"
Nói rồi nàng ta tất tả chạy vụt về phía quán hoành thánh.
Tô Cửu Nguyệt nhìn theo mà chỉ sợ nàng ta vấp ngã!
"Ta nhớ rõ ràng là ở đây mà... sao lại biến thành hàng bánh bao thế này..."
"Đúng đấy, Lý viên ngoại bảo là chỗ này mà."
"Lạ thật, quán tôm hùm đất đâu rồi?"
Trước cửa hàng bánh bao, một đám người dừng chân ngó nghiêng.
Rõ ràng hôm qua Lý viên ngoại chỉ vị trí ở đây, hôm nay bọn họ rủ nhau đến làm thẻ hội viên.
Cớ sao lại biến thành hàng bánh bao thế này?
Mụ chủ quán bánh bao thấy đông người, liền cất giọng rao lớn.
"Bánh bao đây! Bánh bao thịt nóng hổi vừa thổi vừa ăn, to ngon đậm đà đây! Các vị khách quan mua nếm thử một cái không?"
Mọi người đều xua tay quầy quậy.
Bọn họ đâu có đến để mua bánh bao!
Thêm vào đó, nhìn qua là thấy bánh bao nhà mụ ta nhỏ hơn hẳn so với những hàng khác một cỡ!
"Bánh bao thì thôi chúng ta không mua đâu. Bà chủ này, cho hỏi thăm chút, cái người bán tôm hùm đất hôm qua ngồi ở đây đâu rồi nhỉ?"
Thấy họ chẳng những không mua bánh mà còn hỏi thăm con ranh vô giáo dục kia, bà chủ tiệm bánh bao lập tức sa sầm mặt mày.
Mụ ta xua tay đầy vẻ bực dọc:
"Không biết, không biết! Hôm nay bọn họ có đến đâu, ai mà biết chạy đi đằng nào rồi!"
Mọi người nghe vậy thì không khỏi thất vọng tràn trề.
Xem ra hôm nay công cốc rồi...
Khi họ vừa định quay lưng bỏ đi thì bỗng bị một giọng nam gọi giật lại:
"Xin các vị dừng bước! Muốn tìm hàng tôm hùm đất, xin hãy đi theo ta."
Mọi người nhìn theo hướng phát ra tiếng nói, chỉ thấy một thiếu niên chừng mười bảy, mười tám tuổi đang đi tới. Khóe môi hắn hơi nhếch lên, nở một nụ cười hào sảng mà đúng mực.
Nụ cười ấy tựa như gió xuân lướt qua mặt, ôn nhu như ngọc. Từng cử chỉ, hành động đều toát lên khí chất nho nhã đặc trưng của người đọc sách.
Hắn cung kính chắp tay thi lễ với mọi người theo kiểu thư sinh, rồi mới cất lời:
"Các vị đang tìm hàng tôm hùm đất phải không? Có cần tiểu sinh dẫn đường không ạ?"
"Thật sự xin lỗi các vị, hôm nay do có chút việc chậm trễ nên không thuê được chỗ cũ, đành phải chuyển sang một nơi khác."